Sáng hôm sau, bầu không khí trong căn nhà gỗ trở nên đặc quánh một thứ xúc cảm khó gọi tên. Không còn là sự im lặng của những ngày cũ, mà là một loại tĩnh lặng chứa đầy những rung động âm ỉ, giống như một sợi dây đàn đã được căng hết mức, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ để bùng nổ.
Quân ngồi ở bàn ăn, tay vẫn cầm tờ báo nhưng tâm trí anh hoàn toàn đặt vào tiếng bước chân nhỏ nhẹ đang từ cầu thang đi xuống. Anh không ngước lên, nhưng thính giác nhạy bén của một kiến trúc sư cho anh biết Linh đang đứng ở đâu, thậm chí anh còn tưởng tượng được gương mặt cô lúc này đang mang vẻ ngượng ngùng ra sao.
Linh bước vào bếp, hôm nay cô chọn một chiếc áo sơ mi trắng dáng rộng của mình nhưng lại vô tình để lộ xương quai xanh thanh mảnh. Cô đứng bên cạnh Quân để với lấy chiếc ấm đun nước trên kệ cao. Khi cô vươn tay lên, tà áo hơi kéo lên để lộ một khoảng da thịt trắng ngần nơi vòng eo thon gọn.
Quân hạ tờ báo xuống. Ánh mắt anh như bị nam châm hút vào khoảng không ấy. Một ngọn lửa âm ỉ lại bùng lên trong lòng người đàn ông vốn luôn tự hào về sự tự chủ. Anh đứng dậy, bước lại gần phía sau cô.
"Để anh."
Giọng nói trầm đục vang lên ngay sát vành tai khiến Linh giật mình, chiếc ấm suýt chút nữa rơi khỏi tay. Nhưng Quân đã nhanh hơn, bàn tay to lớn của anh bao phủ lấy tay cô trên chiếc ấm, đồng thời lồng ngực anh áp sát vào lưng cô. Cảm giác bị bao vây bởi hơi ấm và mùi hương đàn hương quen thuộc khiến chân tay Linh bỗng chốc rụng rời.
Cô không buông tay, anh cũng không rút lại. Họ đứng đó trong một tư thế đầy ám muội. Bàn tay Quân không chỉ dừng lại ở chiếc ấm, những ngón tay anh khẽ miết lên mu bàn tay mềm mại của cô, chậm rãi và đầy tính khiêu khích.
"Anh... anh bỏ ra đi, em tự làm được." – Linh thì thầm, hơi thở cô bắt đầu trở nên gấp gáp.
"Em thật sự muốn anh bỏ ra sao?" – Quân xoay người cô lại, ép cô vào mép bệ bếp đá lạnh ngắt.
Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng che đậy, mà là một sự khao khát chiếm hữu trần trụi. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đang run rẩy của cô, bàn tay còn lại đưa lên, ngón cái khẽ mơn trớn đôi môi hơi sưng mọng từ nụ hôn đêm qua. Sự đụng chạm này không mạnh bạo, nhưng nó mang theo một sức nặng khiến Linh cảm thấy mình như đang tan chảy dưới tay anh.
Quân cúi thấp đầu, chóp mũi anh chạm vào chóp mũi cô, hơi thở hai người hòa quyện. Trong không gian bếp vắng lặng, chỉ có tiếng sôi của nước và tiếng tim đập dộn dã của hai linh hồn đang đứng bên bờ vực của sự tội lỗi.
"Linh, anh đã nói rồi... anh không còn là một người anh trai tốt được nữa."
Nói rồi, anh đột ngột bế thốc cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bệ bếp đá. Sự thay đổi độ cao bất ngờ khiến Linh vô thức quấn chặt lấy cổ anh, đôi chân trần của cô cọ xát vào lớp vải quần tây thô ráp của Quân. Cảm giác da thịt chạm vào nhau qua lớp vải mỏng khiến cả hai cùng rùng mình.
Quân vùi đầu vào cổ cô, nụ hôn nồng cháy và dồn dập rơi xuống làn da nhạy cảm. Linh ngửa cổ ra sau, đôi tay bấu chặt lấy vai anh. Cảm giác vừa sợ hãi bị phát hiện, vừa hưng phấn vì sự cấm kỵ khiến mọi giác quan của cô trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.
"Nhẹ... nhẹ nhàng thôi anh... lỡ ai thấy..." – Cô thốt lên trong hơi thở đứt quãng, đôi mắt lim dim vì sung sướng lẫn lo âu.
"Trong căn nhà này, chỉ có chúng ta." – Giọng Quân trầm khàn, bàn tay anh bắt đầu luồn vào dưới gấu áo sơ mi của cô, mơn trớn làn da mịn màng nơi mạn sườn. "Và anh sẽ không để ai mang em đi đâu cả."
Sự bảo bọc cực đoan của Quân lúc này đã biến chuyển thành một loại dục vọng chiếm hữu mãnh liệt. Anh hôn cô như thể muốn khảm sâu sự hiện diện của mình vào từng tế bào của cô. Linh chìm đắm trong sự mãnh liệt đó, cô nhận ra mình không còn muốn chạy trốn nữa. Sự cấm kỵ giống như một loại gia vị cay nồng, càng sợ hãi lại càng muốn nếm trải.
Nhưng ngay khi không khí trong gian bếp đang nóng lên tới đỉnh điểm, tiếng chuông điện thoại từ phòng khách vang lên cắt ngang sự tĩnh lặng. Quân khựng lại, trán anh tựa vào trán cô, hơi thở vẫn còn nồng nặc sự khao khát chưa được thỏa mãn.
Anh khẽ chửi thề một câu trong miệng – một điều mà trước đây anh chưa từng làm trước mặt cô. Quân buông Linh ra, giúp cô vuốt lại mái tóc rối và kéo vạt áo ngay ngắn lại.
"Anh đi nghe máy. Em lên phòng thay đồ đi, hôm nay chúng ta... có khách."
Linh ngồi ngơ ngẩn trên bệ bếp, nhìn theo bóng lưng Quân bước đi. Sự hụt hẫng tràn ngập, nhưng kèm theo đó là một nỗi bất an len lỏi. "Khách"? Trong cái thế giới riêng tư mà họ vừa mới tạo dựng, sự xuất hiện của một người thứ ba giống như một điềm báo cho những giông tố sắp tới.
Mối quan hệ này, dù có ngọt ngào đến đâu, vẫn là một bí mật không thể phơi bày dưới ánh mặt trời.