MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhẹ Nhàng Thôi AnhChương 6: Vị Khách Không Mời

Nhẹ Nhàng Thôi Anh

Chương 6: Vị Khách Không Mời

1,035 từ · ~6 phút đọc

Tiếng chuông điện thoại ban nãy giống như một nhát dao bén ngót, cắt đứt sợi dây liên kết vô hình nhưng đầy khao khát giữa Quân và Linh. Trong khi Linh vội vàng chỉnh lại cổ áo sơ mi, tim vẫn còn đập loạn xạ sau lồng ngực, thì Quân đã lấy lại vẻ trầm mặc thường ngày. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy đôi bàn tay anh siết chặt lấy chiếc điện thoại, các khớp xương trắng bệch.

"Ai vậy anh?" – Linh hỏi, giọng còn vương chút hơi sương của sự hưng phấn chưa tan.

Quân không nhìn cô, anh nhìn ra phía cổng sắt đang từ từ mở điện. "Mẹ anh. Bà ấy lên thăm đột xuất."

Câu nói như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Linh. Bà Minh – mẹ của Quân – là một người phụ nữ quyền quý, nghiêm khắc và luôn tôn thờ những giá trị đạo đức truyền thống. Bà cũng chính là người đã từng nhắc nhở Quân phải "giữ khoảng cách đúng mực" khi anh mới đón Linh về. Sự xuất hiện của bà lúc này không khác gì một sự phán xét từ thế giới bên ngoài dội vào căn nhà gỗ đang chìm trong tội lỗi này.

"Em lên phòng đi. Đừng xuống nếu anh chưa gọi." – Quân dặn dò, giọng anh đã lấy lại sự lạnh lùng của một người giám hộ.

Linh vội vã chạy lên lầu, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Cô vừa kịp đóng cửa phòng thì tiếng giày cao gót đã vang lên khô khốc dưới phòng khách. Đứng sau cánh cửa, Linh áp tai nghe ngóng, lòng đầy bồn chồn.

Dưới nhà, bà Minh đi vòng quanh phòng khách, đôi mắt sắc sảo soi xét từng ngóc ngách như một người thợ săn đang tìm kiếm dấu vết. Bà dừng lại trước chiếc áo khoác của Linh đang vắt hờ hững trên sofa, rồi quay sang nhìn con trai mình.

"Con vẫn để nó ở đây sao, Quân?" – Bà Minh hỏi, giọng điệu thanh tao nhưng sắc lẹm. "Con bé đã lớn rồi. Một người đàn ông độc thân và một cô gái trẻ không cùng huyết thống sống dưới một mái nhà... thiên hạ sẽ nói gì?"

Quân thong dong rót một tách trà, vẻ mặt không chút biến động. "Linh là trách nhiệm của con. Bố cô ấy đã tin tưởng giao phó trước khi mất."

"Trách nhiệm có nhiều cách, không nhất thiết phải là sự bảo bọc cực đoan này." – Bà Minh bước lại gần anh, ánh mắt bà dừng lại trên cổ áo của Quân, nơi vẫn còn vương một chút mùi hương thiếu nữ thanh khiết mà Linh vừa để lại. "Mẹ định giới thiệu cho con con gái của một đối tác kinh doanh. Cô ấy mới từ Pháp về, rất xứng với con."

Trên tầng, Linh nghe thấy tất cả. Một nỗi sợ hãi mơ hồ bóp nghẹt lấy trái tim cô. "Mối quan hệ xứng đôi", "đối tác", "thiên hạ"... những từ ngữ ấy giống như một rào cản bằng thép dựng lên giữa cô và Quân. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay vừa mới đây thôi còn được anh sưởi ấm bằng những cái chạm nóng bỏng, giờ đây lại thấy lạnh lẽo vô cùng.

Quân im lặng một lúc lâu. Tiếng lạch cạch của tách trà chạm vào đĩa nghe thật nặng nề.

"Con không có ý định kết hôn lúc này. Mẹ đừng bận tâm."

"Con đang bảo vệ điều gì ở đây sao?" – Bà Minh nheo mắt, sự nghi ngờ bắt đầu nảy nở. "Hay là con bé đó đã làm gì khiến con không thể rời mắt?"

Linh run rẩy, cô vô thức lùi lại phía sau, lưng chạm vào cạnh bàn trang điểm làm rơi một lọ nước hoa. Tiếng "choảng" nhẹ vang lên trong sự tĩnh lặng của ngôi nhà.

Dưới nhà, cả Quân và mẹ anh đều im bặt, hướng mắt về phía cầu thang. Tim Linh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô nín thở, cầu mong bà Minh sẽ không đi lên.

Quân đặt tách trà xuống, anh đứng dậy, che khuất tầm nhìn của mẹ mình hướng lên lầu. "Có lẽ là con mèo nhà hàng xóm đi lạc vào thôi. Mẹ, con có việc phải ra ngoài một lát, con sẽ đưa mẹ về khách sạn."

Sự quyết đoán của Quân đã thành công ngăn cản mẹ mình. Bà Minh hừ lạnh một tiếng, cầm lấy túi xách nhưng không quên để lại một lời cảnh cáo cuối cùng: "Quân, đừng để một chút rung động nhất thời phá hủy danh tiếng của gia đình mình. Con biết ranh giới ở đâu mà."

Khi tiếng xe của Quân xa dần khỏi cổng, Linh mới dám thở phào, cô ngồi sụp xuống sàn gỗ. Cảm giác tội lỗi và sự cấm kỵ chưa bao giờ hiện rõ mồn một như lúc này. Cô nhận ra, "nhẹ nhàng" hay "mãnh liệt" không phải là vấn đề, mà vấn đề là họ đang sống trong một giấc mơ mà sớm muộn gì thực tế cũng sẽ đánh thức bằng một cái tát thật đau.

Chiều tối muộn, Quân mới trở về. Anh không bật đèn, cứ thế bước lên phòng Linh. Anh mở cửa, thấy cô đang ngồi thu mình bên cửa sổ trong bóng tối. Quân không nói gì, anh bước lại từ phía sau, ôm lấy cô. Vòng tay anh lần này không chỉ có dục vọng, mà còn có cả sự che chở đến mức cực đoan.

"Anh..." – Linh khẽ gọi.

"Đừng nói gì cả." – Quân vùi đầu vào tóc cô, giọng anh trầm đục và chứa đầy sự mệt mỏi. "Anh sẽ không để ai mang em đi. Kể cả là mẹ anh."

Bàn tay anh lại bắt đầu tìm kiếm làn da cô dưới lớp áo, những nụ hôn rơi xuống như muốn khẳng định chủ quyền. Giữa bóng tối của căn phòng, ranh giới đạo đức mỏng manh lại một lần nữa bị gạt qua một bên, nhường chỗ cho sự quấn quýt đầy tuyệt vọng của hai linh hồn biết mình đang sai nhưng không thể dừng lại.