MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhẹ Nhàng Thôi AnhChương 7: Sự Chiếm Hữu Công Khai

Nhẹ Nhàng Thôi Anh

Chương 7: Sự Chiếm Hữu Công Khai

978 từ · ~5 phút đọc

Sau chuyến viếng thăm đột ngột của bà Minh, không khí trong căn biệt thự cổ không hề dịu đi mà trái lại, nó trở nên căng thẳng theo một cách rất khác. Quân không còn cố gắng giữ vẻ đạo mạo xa cách như trước nữa. Thay vào đó, một sự bảo bọc mang tính áp chế bắt đầu hiện rõ trong từng hành động nhỏ nhất của anh.

Sáng hôm sau, Linh có buổi triển lãm nhỏ tại khoa Mỹ thuật. Đây là sự kiện quan trọng đối với sinh viên năm cuối, và tất nhiên, Hoàng – cậu bạn cùng lớp vẫn luôn nhiệt tình theo đuổi cô – đã có mặt từ sớm với một bó hoa hồng rực rỡ.

"Linh! Chúc mừng cậu nhé, bức vẽ này thực sự rất có hồn." – Hoàng cười rạng rỡ, định tiến tới đặt tay lên eo Linh để cùng chụp một tấm hình kỷ niệm trước tác phẩm của cô.

Linh hơi ngập ngừng, cô cảm thấy không thoải mái nhưng giữa đám đông bạn bè, cô khó lòng từ chối một cách tuyệt tình. Ngay khi bàn tay của Hoàng vừa chạm nhẹ vào vạt áo của Linh, một luồng không khí lạnh lẽo đột ngột ập tới.

"Diệp Linh."

Giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên khiến cả hai giật mình. Quân đứng đó, diện bộ suit xám than lịch lãm, tay cầm một nhành hoa lan trắng thanh tao – loài hoa mà Linh yêu thích nhất. Anh không mỉm cười, ánh mắt sắc lẹm lướt qua bàn tay của Hoàng đang đặt gần Linh, khiến cậu chàng vô thức rụt tay lại như bị bỏng.

Quân bước tới, không mảy may quan tâm đến sự hiện diện của Hoàng. Anh đứng sát bên cạnh Linh, một khoảng cách quá gần so với danh nghĩa "anh trai nuôi". Anh tự nhiên đưa tay chỉnh lại lọn tóc mai cho cô, ngón tay cái khẽ lướt qua vành tai đang đỏ ửng của Linh một cách đầy tình tứ.

"Anh đã nói là sẽ đến đón em sớm mà." – Quân nói, âm lượng đủ để những người xung quanh đều nghe thấy.

"Chào anh... em là Hoàng, bạn cùng lớp của Linh." – Hoàng cố gắng lấy lại bình tĩnh, chìa tay ra định bắt tay Quân.

Quân liếc nhìn bàn tay đó một giây, rồi hờ hững gật đầu mà không đáp lễ. Anh vòng tay qua vai Linh, kéo cô sát vào lồng ngực mình, một tư thế khẳng định chủ quyền tuyệt đối.

"Rất vui được biết bạn của Linh. Nhưng chiều nay chúng tôi có việc riêng. Linh, đi thôi."

Sự dứt khoát của Quân khiến Linh bàng hoàng. Anh chưa bao giờ xử sự thiếu lịch sự như vậy trước mặt người ngoài. Khi họ bước ra khỏi sảnh triển lãm, Linh khẽ vẫy tay ra khỏi vòng ôm của anh, giọng nói mang chút hờn dỗi:

"Anh làm sao vậy? Hoàng chỉ là bạn em thôi, anh làm cậu ấy khó xử lắm."

Quân dừng lại ngay cạnh cửa xe, anh xoay người Linh lại, ép cô vào thân xe cứng cáp. Ánh nắng chiều xiên khoai soi rõ sự giận dữ đang âm ỉ trong đôi mắt thâm trầm của anh.

"Anh không thích cách cậu ta nhìn em. Càng không thích bàn tay đó chạm vào em." – Anh gằn giọng, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô. "Linh, em là của anh. Đừng để anh phải nhắc lại điều đó trước mặt bất kỳ ai khác."

Sự chiếm hữu cực đoan của Quân khiến Linh cảm thấy nghẹt thở, nhưng đồng thời, một cảm giác đê mê tội lỗi lại len lỏi vào tim. Cô nhìn người đàn ông đang mất kiểm soát vì ghen tuông trước mặt, thốt lên nhỏ xíu:

"Nhẹ nhàng thôi anh... ở đây là trường học..."

Quân khựng lại. Câu nói ấy luôn là liều thuốc độc ngọt ngào nhất đối với anh. Anh nhìn quanh, thấy vài sinh viên đang tò mò ngoái nhìn. Anh hít một hơi sâu để trấn tĩnh, mở cửa xe và đẩy cô vào trong.

Trên đường về, anh không lái xe về nhà ngay mà rẽ vào một con đường mòn dẫn lên đồi ngoại ô – nơi có thể nhìn bao quát cả thành phố đang lên đèn. Anh dừng xe dưới một tán cây lớn, bóng tối bao trùm lấy không gian riêng tư của hai người.

Quân tháo cà vạt, nới lỏng khuy áo cổ sơ mi, rồi bất thình lình nhoài người sang phía Linh. Anh không hôn cô ngay, mà dùng đôi bàn tay to lớn, chai sần vì công việc phục chế di tích cổ để mơn trớn khuôn mặt cô.

"Linh... anh đang phát điên lên vì em." – Anh thì thầm, giọng nói khản đặc. "Mẹ anh nói đúng, anh không nên giữ em bên cạnh theo cách này, nhưng anh không thể buông tay được nữa."

Nụ hôn của anh rơi xuống dồn dập, mang theo sự ghen tuông và khao khát chiếm hữu mãnh liệt hơn bao giờ hết. Bàn tay anh không còn dừng lại ở sự vuốt ve bên ngoài, mà bắt đầu tìm kiếm hơi ấm dưới lớp áo váy mong manh. Linh run rẩy, cô cảm nhận được sự cứng rỏi của lồng ngực anh và nhịp tim đập mạnh mẽ như muốn phá tan lồng ngực.

Trong không gian chật hẹp của xe, tiếng vải cọ xát và hơi thở đứt quãng quyện vào nhau. Ranh giới giữa sự bảo bọc và sự xâm chiếm đã hoàn toàn mờ mịt. Đêm đó, dưới ánh đèn thành phố xa xăm, Quân đã dạy cho Linh biết thế nào là sự chiếm hữu của một người đàn ông trưởng thành – một sự chiếm hữu vừa đau đớn, vừa ngọt ngào đến mức không thể cưỡng lại.