MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhẹ Nhàng Với Cháu Thôi ChúChương 1

Nhẹ Nhàng Với Cháu Thôi Chú

Chương 1

919 từ · ~5 phút đọc

Đêm đã khuya, nhưng căn phòng cưới của Lục Gia vẫn rực rỡ một màu đỏ quyền lực. Những tấm lụa thêu kim tuyến, những vật phẩm quý giá chất đầy căn phòng, chúng nói lên sự thịnh vượng và địa vị của người đàn ông mà Thẩm Vân San vừa chính thức kết hôn.

Cô ngồi một mình trên chiếc giường chạm khắc cầu kỳ, bộ váy cưới truyền thống đã được thay bằng một chiếc áo lụa mỏng. Hơi ấm của lò sưởi chỉ làm tăng thêm cảm giác cô đơn lạnh lẽo. Lục Khải – chồng cô, người thừa kế thứ ba của gia tộc, đã rời đi từ ba giờ trước sau khi hoàn thành nghi thức chúc rượu gia tộc. Anh xin lỗi hời hợt và nói cần phải giải quyết một văn kiện khẩn cấp.

Vân San tự biết vị trí của mình. Cô là cô dâu được chọn, là mảnh ghép hoàn hảo cho bức tranh danh giá của Lục Gia, không phải là người tình định mệnh.

Cô bước ra ban công lớn, ngắm nhìn khu nhà cổ kính. Mùi hương của gỗ đàn hương và hoa lan về đêm thoang thoảng trong không khí, mang theo sự tĩnh mịch đè nén. Chính lúc này, cô nhìn thấy một ngọn đèn vẫn sáng ở phía cánh Tây, nơi được biết là khu vực riêng biệt dành cho Lục Diệp.

Lục Diệp. Cái tên này luôn được nhắc đến bằng sự kính nể và một chút sợ hãi trong gia tộc. Anh là em trai út của bố chồng cô, một người đàn ông hơn cô mười một tuổi, nắm giữ quyền lực thực sự và là người quản lý các quy tắc nghiêm ngặt của Lục Gia. Mặc dù Lục Khải là người thừa kế, nhưng Lục Diệp mới là trụ cột tinh thần của mọi người.

Vân San quay vào trong, cố gắng quên đi hình bóng xa xăm đó. Nhưng đúng lúc cô định chợp mắt, tiếng gõ cửa trầm ổn vang lên.

Không phải Lục Khải. Tiếng gõ cửa này mang theo sự bình tĩnh và chắc chắn đến mức khiến cô phải ngồi thẳng dậy.

"Vân San, tôi Lục Diệp. Tôi đến để trao lại một thứ."

Giọng nói của anh trầm và hơi khàn, như tiếng cello vang vọng.

Cô vội vặn tay nắm cửa, tim đập nhanh không rõ vì sợ hãi hay vì một cảm xúc bất chợt nào đó.

Lục Diệp đứng ở ngưỡng cửa. Anh vẫn mặc bộ Âu phục màu đen hoàn hảo từ buổi tiệc, nhưng đã cởi bỏ áo khoác ngoài. Đôi mắt anh sâu thẳm dưới ánh đèn khuya, không một chút gợn sóng, nhưng lại mang theo một lực hút khó tả.

"Chú..." Vân San lắp bắp.

Anh không bước vào. Anh chỉ chìa tay ra. Trong lòng bàn tay anh là chiếc kẹp tóc bằng ngọc bích mà cô đã làm rơi ở sảnh lớn.

"Chúc mừng." Anh nói, giọng không biểu cảm, nhưng lại là lời chúc đầu tiên và duy nhất mà cô nhận được từ một thành viên nam của Lục Gia tối nay.

"Cảm ơn chú." Vân San vươn tay nhận lấy. Khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa gang tay.

Và rồi, sự căng thẳng xuất hiện.

Khi ngón tay cô chạm vào ngọc, ngón tay Lục Diệp cũng vô tình lướt qua da tay cô. Chỉ là một cái chạm thoáng qua, nhưng nó khiến Vân San rụt tay lại như bị điện giật. Hơi thở cô ngưng lại. Cô cảm thấy nhiệt độ từ đầu ngón tay anh như đang lan tỏa khắp cánh tay cô.

Lục Diệp cũng hơi khựng lại. Ánh mắt anh, vốn dĩ lạnh lùng, dường như sâu hơn một khắc, dừng lại trên đôi mắt hoảng hốt của cô. Sự im lặng kéo dài chỉ vài giây, nhưng nó nặng nề như thể họ đang đứng trên một cây cầu sắp đứt.

Anh thu tay lại một cách chậm rãi, đặt bàn tay sau lưng.

"Giữ gìn cẩn thận," anh nói, âm điệu trở lại vẻ trầm tĩnh vốn có, "Đây là vật kỷ niệm của Mẹ chồng cô. Không được phép thất lạc."

Câu nói của anh kéo Vân San trở lại hiện thực của lễ nghi và bổn phận. Cô cúi đầu, che giấu sự bối rối: "Cháu đã hiểu, chú Lục."

Lục Diệp gật nhẹ, rồi xoay người đi. Tấm lưng rộng, vững chãi của anh nhanh chóng khuất vào bóng tối của hành lang.

Vân San đóng cửa lại. Cô tựa lưng vào cánh cửa lạnh, bàn tay vẫn nắm chặt chiếc kẹp tóc ngọc bích. Cô biết Lục Diệp không hề cố ý. Anh chỉ là một người đàn ông nghiêm túc và có trách nhiệm.

Nhưng, khoảnh khắc im lặng và sự va chạm ngắn ngủi đó đã để lại một dư vị kỳ lạ trong đêm tân hôn cô đơn này. Mùi hương gỗ đàn hương từ người anh vẫn còn lưu lại thoáng qua, nhắc nhở cô về sự uy quyền và cám dỗ ngầm mà người chú chồng lạnh lùng ấy mang lại.

Đêm tân hôn của cô không có sự cuồng nhiệt của tình yêu, chỉ có hơi thở nặng nề của lễ giáo và sự xuất hiện đột ngột, cấm kỵ của một người đàn ông không nên thuộc về cô.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ngọn đèn ở cánh Tây vẫn sáng. Và lần này, nó không còn là ánh sáng của sự tĩnh mịch, mà là ánh sáng của một mối nguy hiểm đẹp đẽ.