MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhẹ Nhàng Với Cháu Thôi ChúChương 2

Nhẹ Nhàng Với Cháu Thôi Chú

Chương 2

916 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm tân hôn không trọn vẹn, buổi sáng đầu tiên của Vân San tại Lục Gia bắt đầu bằng một bữa ăn sáng trang trọng, với sự hiện diện đầy đủ của các thành viên chủ chốt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô, đánh giá từng cử chỉ của tân dâu trưởng. Lục Diệp ngồi ở vị trí đối diện chéo, bàn tay anh đặt trên bàn vừa vặn, điềm tĩnh, như thể anh là người duy nhất không bận tâm đến sự tồn tại của cô, nhưng cũng là người duy nhất cô cảm nhận được sự chú ý không lời.

Sau bữa ăn, Lục Khải vội vã đi công tác, chỉ để lại một lời dặn dò qua người hầu rằng cô nên làm quen với các quy tắc. Và ngay lập tức, người hầu dẫn cô đến Thư phòng Trầm Hương – nơi Lục Diệp thường làm việc.

Thư phòng rộng lớn, chất đầy sách cổ và các văn kiện kinh doanh. Lục Diệp đứng trước cửa sổ lớn, nhìn ra khu vườn trúc bên ngoài. Khi Vân San bước vào, anh không quay lại ngay, tạo ra một sự im lặng khiến cô cảm thấy mình là người xâm phạm.

"Ngồi đi, Vân San." Anh nói, giọng không hề lên bổng xuống trầm, nhưng lại mang tính ra lệnh tuyệt đối.

Vân San ngồi xuống chiếc ghế da đối diện bàn làm việc của anh. Anh đặt xuống bàn một tập giấy da dày, được đóng dấu mộc đỏ cẩn thận.

"Đây là Lục Gia Gia Lệ," Lục Diệp bắt đầu, cuối cùng cũng quay lại nhìn cô. "Là tập hợp các quy tắc và luật lệ mà mọi con dâu Lục Gia phải thuộc lòng."

Vân San đưa tay nhận lấy, cảm nhận độ nặng của tập giấy. Nó không chỉ nặng về vật chất, mà còn nặng về trách nhiệm và sự gò bó.

"Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo mọi thành viên, bao gồm cả cô, tuân thủ nghiêm ngặt. Đặc biệt là những quy tắc liên quan đến danh dự và quan hệ."

Anh nhấn mạnh hai từ cuối, khiến Vân San có cảm giác hơi thở nghẹn lại. Có phải anh đang ám chỉ đến sự cố chạm tay đêm qua? Hay chỉ là lời cảnh cáo chung chung?

Lục Diệp ngồi xuống, anh nhìn thẳng vào mắt cô, không né tránh. Ánh mắt anh lúc này không phải là của một người chú, mà là của một người kiểm soát quyền lực.

"Quy tắc số một: Giữ gìn danh dự gia tộc hơn cả sinh mệnh. Bất kỳ hành vi nào làm ô uế thanh danh, kể cả ý nghĩ, đều bị trừng phạt."

"Quy tắc số hai: Mối quan hệ giữa dâu trưởng và các thành viên nam trong gia tộc phải tuyệt đối giữ khoảng cách và lễ nghi."

"Quy tắc số ba:..."

Anh tiếp tục liệt kê. Mỗi quy tắc như một sợi dây vô hình siết chặt lấy cổ cô. Vân San cảm thấy mình bị biến thành một bức tượng được tạc theo khuôn mẫu hoàn hảo, không có quyền sở hữu cảm xúc cá nhân.

"Tôi biết, cô là một cô gái thông minh," Lục Diệp đột nhiên ngắt lời, phá vỡ nhịp điệu quy tắc. "Cô không nên ở đây. Đáng lẽ cô có thể tự do theo đuổi con đường riêng."

Vân San ngước nhìn. Cô kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên một người trong Lục Gia, đặc biệt là người giữ luật như Lục Diệp, lại nói ra sự thật khắc nghiệt đó. Anh không nói thẳng ra là cô không yêu chồng, nhưng anh nhìn thấu sự cô đơn trong cô.

"Nhưng một khi đã bước vào đây," anh tiếp tục, giọng nói trở nên sắt lạnh, "cô phải chịu đựng. Đạo lý gia tộc đứng trên mọi khao khát cá nhân. Cô phải là người giữ đền này."

Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô, không phải để chỉ trích, mà như một sự cảnh báo thấu cảm.

"Tôi hy vọng cô hiểu rằng, sự bình yên của cô nằm trong sự tuân thủ. Đừng để bất kỳ cảm xúc không cần thiết nào dẫn dắt cô đi lạc khỏi giới hạn."

Vân San cảm thấy nghẹn đắng. Cô không biết anh đang nói đến tình cảm của cô dành cho Lục Khải, hay là một cảm xúc mới mẻ, nguy hiểm mà cô đã vô tình nảy sinh đêm qua.

"Cháu... cháu đã hiểu. Cháu sẽ tuân thủ mọi quy tắc, chú Lục." Cô trả lời, giọng nói chắc chắn một cách giả tạo.

Lục Diệp không nói gì thêm. Anh chỉ nhìn cô một lát, ánh mắt đó mang theo một sự thương hại, thấu hiểu thoáng qua rồi biến mất, thay thế bằng sự lạnh lùng thường thấy.

Vân San biết rằng Lục Diệp không chỉ trao cho cô Lục Gia Gia Lệ. Anh đã đưa cho cô lệnh cấm của riêng anh, một lệnh cấm không chỉ giới hạn hành động, mà còn giới hạn cả những rung động sai trái đang len lỏi trong trái tim cô. Và điều đáng sợ nhất là, anh dường như biết cô sẽ phá vỡ nó.

Cô đứng dậy, cầm chặt tập tài liệu. Bầu không khí trong Thư phòng Trầm Hương giờ đây trở nên mỏng manh và chứa đầy nguy cơ. Cô biết, từ giờ trở đi, Lục Diệp không chỉ là người chú, người giữ luật, mà còn là ranh giới không thể vượt qua của cô.