Những ngày sau đó, Thẩm Vân San chìm đắm trong việc nghiền ngẫm Lục Gia Gia Lệ. Cô cố gắng lắp đầy tâm trí bằng những quy tắc khô khan để xua đuổi hình bóng lạnh lùng của Lục Diệp. Nhưng càng đọc, cô càng cảm thấy bản thân mình trở nên tách biệt và cô đơn hơn.
Vào một buổi chiều muộn, khi trời Lục Gia Cổ Trấn bắt đầu đổ cơn mưa rào bất chợt, Vân San đang đi qua khu vườn đá bên cạnh Thủy Tạ. Cô mang theo chiếc vòng cổ đính ngọc trai mà mẹ chồng đã trao tặng, định mang đến phòng bảo quản. Chiếc vòng này rất quý giá, đại diện cho sự ràng buộc của cô với gia tộc.
Gió lạnh ùa đến, làm cô giật mình. Trong lúc vội vã che chắn trang sức, chiếc hộp đựng vòng cổ tuột khỏi tay cô, lăn vào bụi trúc ẩm ướt. Cô hoảng hốt quỳ xuống, mò mẫm trong bùn đất và những phiến đá trơn trượt dưới cơn mưa ngày càng nặng hạt. Cô không thể để mất nó, dù chỉ là một tai nạn.
"Cô đang làm gì vậy, Vân San?"
Giọng nói trầm ổn, mang theo sự uy lực quen thuộc, vang lên ngay phía sau cô.
Vân San quay phắt lại. Lục Diệp đứng đó, tay cầm một chiếc ô lớn màu đen, áo khoác ngoài đã bị ướt một nửa. Anh vừa đi họp về, trên người vẫn còn hơi lạnh của cơn mưa. Vẻ mặt anh mang sự khó hiểu.
"Cháu... cháu đánh rơi chiếc vòng. Vòng cổ của mẹ chồng cháu." Giọng cô run rẩy, không chỉ vì lạnh mà còn vì sự xuất hiện đột ngột của anh.
Lục Diệp nhìn xuống bàn tay lấm lem bùn đất của cô, rồi liếc nhanh vào bụi trúc. Anh khép chiếc ô lại, đặt nó sang một bên phiến đá, chấp nhận để cơn mưa trút xuống đầu mình.
"Đứng dậy đi." Anh ra lệnh nhẹ nhàng, nhưng không cho phép cô phản kháng.
Vân San ngoan ngoãn đứng dậy, thấy anh cúi người xuống. Lục Diệp không hề ngần ngại thò tay vào bụi bẩn. Dưới ánh sáng nhập nhoạng của chiều tà và màn mưa trắng xóa, hành động này của anh trở nên lạ lùng và mạnh mẽ.
Chỉ trong một khắc, anh đã tìm thấy chiếc hộp. Anh đứng thẳng lên, chiếc hộp trong tay anh lấm lem bùn đất.
"Đây là lỗi của cô," anh nói, giọng nghiêm khắc, "sao lại bất cẩn như vậy? Cô biết tầm quan trọng của nó."
Vân San cúi đầu, nước mưa làm ướt tóc cô, dính bết vào má. Cô cảm thấy xấu hổ và tội lỗi. "Cháu xin lỗi, cháu sẽ cẩn thận hơn."
Lục Diệp nhìn cô. Gương mặt thanh thoát của cô ướt đẫm, một chút bùn lem trên gấu váy lụa. Anh thở dài một hơi rất khẽ, một âm thanh mà cô không chắc mình có nghe nhầm không.
Anh đưa chiếc hộp cho cô, nhưng lần này, anh giữ lại tay cô một chút.
"Tay cô lạnh như băng," anh trầm giọng.
Anh lấy chiếc khăn tay từ túi áo vest trong ra, một chiếc khăn trắng tinh có thêu logo của Lục Gia, lau nhẹ bùn trên các ngón tay cô, nơi vừa chạm vào bùn và đá lạnh.
Hành động này, dù đơn giản và chỉ là sự giúp đỡ trong phút chốc, lại mang đến một sự gần gũi thể chất không nên có. Cô cảm nhận được hơi ấm và sự thô ráp từ ngón tay anh chạm vào da mình, tạo nên cảm giác tê dại khác hẳn cái lạnh của mưa.
Vân San ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt Lục Diệp. Anh đang nhìn thẳng vào cô, ánh mắt không còn sự lạnh lùng hay luật lệ, mà là một sự quan tâm chân thật, thoáng qua nhưng nhanh chóng được kiểm soát.
"Vào nhà tắm rửa đi. Cô sẽ bị cảm lạnh," anh buông tay cô ra, nhanh chóng lấy lại sự trang nghiêm. "Còn chiếc vòng này, hãy giao lại cho tôi. Tôi sẽ đích thân mang đến phòng bảo quản sau khi vệ sinh."
Anh đặt chiếc ô đen lớn vào tay cô. "Đừng để bị ướt thêm."
Nói rồi, anh quay lưng đi về phía lối vào chính, chiếc áo sơ mi trắng của anh dính chặt vào lưng do nước mưa, lộ ra đường nét cơ thể săn chắc. Anh đi mà không ngoái lại, để lại Vân San đứng đó, dưới chiếc ô lớn, với hơi ấm còn sót lại trên tay và chiếc vòng cổ đã được cứu.
Mặc dù anh đã chỉ trích cô, nhưng sự chăm sóc kín đáo và quyết liệt dưới cơn mưa lại phá vỡ mọi quy tắc anh đã đặt ra. Cú va chạm ngắn ngủi này đã khắc sâu vào tâm trí Vân San. Cô biết, người đàn ông này không chỉ lạnh lùng, mà bên trong còn ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc và nguy hiểm mà cô không được phép đáp lại.
Cô ôm chặt chiếc ô, cố gắng ngăn cảm xúc rối bời đang cuộn trào trong tim. Cô biết, Lục Diệp không phải là "người giữ đền" hoàn toàn lạnh lẽo như cô tưởng.