MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhẹ Nhàng Với Cháu Thôi ChúChương 4

Nhẹ Nhàng Với Cháu Thôi Chú

Chương 4

999 từ · ~5 phút đọc

Sau sự cố dưới mưa, Vân San mắc một trận cảm nhẹ. Dù cô đã giữ bí mật về việc Lục Diệp là người giúp cô tìm chiếc vòng, nhưng cơn ho húng hắng của cô vẫn không qua được tai các quản gia nghiêm khắc của Lục Gia.

Lục Khải, chồng cô, cuối cùng cũng trở về sau chuyến công tác. Anh mang về một món quà đắt tiền và dành vài phút bên cô, nhưng sự quan tâm của anh chỉ dừng lại ở bề mặt.

"Em hơi yếu sao?" Lục Khải hỏi, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, kiểm tra tin nhắn. "Đừng để ốm nặng. Mẹ sẽ không hài lòng đâu. Anh đã dặn quản gia chuẩn bị thuốc bổ rồi."

Anh hôn nhẹ lên trán cô, một cái hôn hờ hững không mang chút nhiệt độ nào. "Anh có một buổi họp quan trọng với đối tác ngay sau bữa tối. Em cứ nghỉ ngơi đi."

Vân San nhìn theo bóng lưng anh. Cô nhận ra rằng, trong cuộc hôn nhân này, cô là một phần của danh dự chứ không phải tình yêu. Sự cô đơn trong cô dâng lên như nước thủy triều. Cô khao khát một sự kết nối chân thật, một ánh mắt nhìn thấu được sự mệt mỏi và khao khát bên trong cô. Nhưng Lục Khải, người nắm giữ danh nghĩa ấy, lại hoàn toàn không thể làm được.

Chiều hôm đó, cô quyết định xuống khu vườn trúc yên tĩnh để hít thở không khí trong lành. Cô ngồi trên chiếc ghế đá, vùi mình trong chiếc áo len mỏng, cố gắng đọc sách.

Ánh đèn lờ mờ từ khu Thư phòng Trầm Hương rọi xuống khu vườn, nơi cô đang ngồi. Vân San ngước nhìn. Cô thấy Lục Diệp đứng ở ban công Thư phòng, tay cầm một ly rượu, tĩnh lặng như một bức tượng tạc từ đá cẩm thạch. Anh đang quan sát khu vườn, hay đang quan sát cô, cô không rõ.

Sau một lúc lâu, Lục Diệp dường như đã nhận ra sự hiện diện của cô. Anh bước xuống vườn, đi thẳng đến chỗ cô. Lần này, anh không mang theo quy tắc hay sự nghiêm khắc, chỉ có sự mệt mỏi ẩn giấu mà cô hiếm khi thấy.

Anh đứng cạnh cô, không ngồi xuống, tạo ra một ranh giới tôn trọng nhưng vẫn đầy áp lực.

"Cô không nên ở ngoài lâu. Cô vẫn chưa khỏe hẳn." Anh nói, không hề hỏi thăm, mà là sự nhắc nhở mang tính bảo vệ.

Vân San khép cuốn sách lại: "Cháu không sao, chú Lục. Cháu chỉ muốn tránh sự ngột ngạt trong nhà."

Lục Diệp nhìn cuốn sách cô đang cầm, một tập thơ cổ về sự giằng xé giữa tự do và trách nhiệm.

"Thơ của Lý Thương Ẩn," anh nhận xét. "Ý thơ luôn bi ai và thâm trầm. Cô thích nó?"

"Cháu thích sự bi ai trong đó," Vân San đáp. "Nó chân thật. Đôi khi, trách nhiệm lại là một xiềng xích vô hình."

Lục Diệp không trả lời ngay. Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm.

"Xiềng xích là thứ cần thiết để giữ vững một hệ thống," anh nói, giọng đều đều. "Cô nhìn gia tộc này đi. Không có xiềng xích, mọi thứ sẽ sụp đổ. Cô mang họ Lục. Cô có biết điều đó đồng nghĩa với việc cô phải gánh vác gì không?"

Vân San cúi đầu: "Danh dự và bổn phận."

"Không chỉ vậy." Anh lắc nhẹ ly rượu, chất lỏng màu đỏ sẫm xoáy nhẹ. "Đó là sự hy sinh cá nhân vô điều kiện. Khi cô chọn bước vào cánh cổng này, cô phải đồng ý từ bỏ bản ngã của mình."

Vân San ngước nhìn anh, cảm thấy sự cay đắng trong lời nói của anh. Cô chợt hiểu, anh không chỉ đang nói với cô, mà còn đang nói với chính mình.

"Và nếu người ta không thể từ bỏ?" Vân San thì thầm, câu hỏi mang đầy sự tuyệt vọng.

Lục Diệp quay hẳn lại, đối diện cô. Khoảnh khắc này, anh không phải người giữ đền, mà là một linh hồn đồng cảm. Ánh mắt anh không hề phán xét.

"Thì người đó sẽ cô đơn," anh đáp, giọng nói như một lời tiên tri. "Cô đơn ngay giữa đám đông, cô đơn ngay trong chiếc giường của mình."

Câu trả lời này đánh trúng vào nỗi đau sâu thẳm nhất của Vân San. Nước mắt cô chợt cay xè. Cô cảm thấy khỏa thân trước sự thấu hiểu đột ngột và trần trụi này. Lục Khải không hề nhận ra sự cô đơn của cô, nhưng người đàn ông cấm kỵ này lại nhìn thấy nó một cách rõ ràng.

Anh dường như nhận ra sự xúc động của cô. Lục Diệp thở hắt ra, lập tức thu lại sự mềm yếu vừa rồi.

"Tôi nói điều này không phải để an ủi cô, mà để cô nhận thức rõ hơn về vị trí của mình." Anh lạnh lùng nói, giấu đi sự thấu cảm dưới lớp băng dày. "Cô không thể thay đổi hệ thống. Cô chỉ có thể chấp nhận và trở nên mạnh mẽ."

Nói rồi, anh quay lưng, bước nhanh về phía Thư phòng, để lại ly rượu còn một nửa trên ghế đá.

Vân San nhìn theo. Cô không được an ủi, nhưng cô lại cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn bất kỳ lời yêu thương sáo rỗng nào. Lục Diệp là người duy nhất nhìn thấy nỗi đau của cô, và sự thấu hiểu đó nguy hiểm hơn bất kỳ nụ hôn trộm nào. Cô biết, mối quan hệ cấm kỵ giữa họ đã không còn chỉ là sự hấp dẫn thể xác, mà đã chuyển thành sự đồng điệu của hai linh hồn cô đơn.

Cô nắm chặt cuốn sách, hơi ấm còn lại trên ly rượu của anh như đang cảnh báo cô về ngọn lửa sắp bùng lên.