MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhẹ Nhàng Với Cháu Thôi ChúChương 5

Nhẹ Nhàng Với Cháu Thôi Chú

Chương 5

1,123 từ · ~6 phút đọc

Lục Gia có một khu Thư viện cổ kính, nằm khuất sau vườn Hậu. Đó là nơi lưu giữ hàng ngàn đầu sách quý hiếm, nhưng ít ai dám đặt chân tới vì sự lạnh lẽo và mùi ẩm mốc của thời gian. Đối với Vân San, Thư viện này lại là nơi trú ẩn hoàn hảo, một góc khuất tách biệt khỏi sự soi mói của các thành viên gia tộc.

Sáng hôm sau, Vân San quyết định dành cả ngày ở đó. Cô mang theo một tách trà ấm và bắt đầu khám phá các kệ sách cao ngất.

Thư viện cổ kính đến mức ánh sáng khó lòng xuyên qua. Những hạt bụi lơ lửng trong không khí tạo nên một vẻ đẹp ma mị. Vân San đang lần tìm một bản thảo về lịch sử trang sức của gia tộc, thì cô chợt nghe thấy tiếng động khe khẽ.

Cô quay lại. Ở góc khuất sâu nhất, nơi được bảo vệ bằng một cánh cửa gỗ nặng nề, Lục Diệp đang ngồi. Anh không mặc Âu phục trang trọng mà chỉ mặc áo len cashmere màu xám đậm, mái tóc rủ xuống trán một cách lơ đãng. Anh đang chăm chú sửa chữa một cuốn sách cũ kỹ, ánh sáng từ chiếc đèn bàn nhỏ hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, khiến anh trông trần trụi và dễ gần hơn bao giờ hết.

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt không hề bất ngờ khi thấy cô.

"Tôi không nghĩ có ai lại thích nơi này ngoài tôi," anh nói, giọng mang chút mệt mỏi sau một đêm làm việc. "Cả khu Thư viện này là phần duy nhất chưa bị chạm đến của Lục Gia."

"Nó khiến cháu cảm thấy nhẹ nhõm," Vân San đáp, bước chậm rãi đến gần hơn. "Ở đây, cháu không cần phải đeo mặt nạ."

Lục Diệp cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua, nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ. "Vậy cô cũng có thể nhìn thấy rằng, tôi cũng không đeo mặt nạ ở đây."

Anh ra hiệu cho cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Đây là lần đầu tiên họ có một cuộc trò chuyện hoàn toàn riêng tư và tự nguyện, không liên quan đến lễ nghi hay bổn phận.

"Chú đang làm gì vậy?"

"Sửa chữa một số tài liệu. Chúng đang mục nát theo thời gian," anh giải thích, tay vẫn cẩn thận dán lại một trang giấy rách. "Cũng như Lục Gia vậy. Bề ngoài hào nhoáng, nhưng bên trong mục nát và cần được gìn giữ cẩn thận."

Vân San bị cuốn hút bởi sự tỉ mỉ của anh. Cô thấy anh không chỉ đang sửa chữa sách, mà còn đang sửa chữa những vết nứt của lịch sử mà gia tộc này đang cố gắng che giấu.

"Chú có vẻ... không thích sự hào nhoáng này," Vân San nhận xét.

Lục Diệp ngước lên nhìn cô, ánh mắt mang theo sự kinh ngạc nhỏ. "Cô là người đầu tiên nói với tôi điều đó, một cách trực tiếp."

Anh buông dụng cụ, tựa lưng vào ghế: "Tôi lớn lên cùng những quy tắc đó. Tôi phải là người thực thi chúng. Nhưng đôi khi, tôi ước mình có thể đốt sạch cả Thư viện này để không ai phải chịu gánh nặng của quá khứ nữa."

Câu nói này là một sự bộc bạch tuyệt vọng. Vân San cảm thấy trái tim mình nhói lên vì sự cô đơn và áp lực mà anh phải gánh vác. Cô hiểu rằng, anh không phải là bức tượng lạnh lùng mà cô từng nghĩ. Anh là một người hùng mệt mỏi.

Vân San nhìn vào bản thảo anh đang làm dở, đó là một cuốn sổ ghi chép về các loại khoáng vật. Cô đột nhiên nhớ lại kiến thức chuyên ngành của mình.

"Về vấn đề đồng vị của Ngọc Bích Thiên Sơn," cô nói, "Cháu có đọc một bài báo. Màu xanh lục không hoàn toàn đến từ Chromium, mà là sự pha trộn với Vanadium. Điều đó có thể giải thích tại sao một số viên ngọc của Lục Gia lại có độ trong suốt cao hơn."

Lục Diệp hoàn toàn ngạc nhiên. Đôi mắt sâu thẳm của anh lấp lánh sự thích thú và ngưỡng mộ chân thật.

"Cô... cô đã nghiên cứu sâu đến vậy sao?"

"Khi cháu còn học Đại học..." Vân San mỉm cười, một nụ cười thoải mái hiếm hoi. "Trước khi cháu trở thành dâu trưởng của Lục Gia."

Sự đồng điệu về trí tuệ giữa họ bùng lên, vượt qua mọi rào cản về danh phận và tuổi tác. Họ trao đổi về lịch sử, nghệ thuật, và kinh tế. Càng nói, Vân San càng cảm thấy mình như đang được hồi sinh từ sự mệt mỏi của cuộc sống hôn nhân. Lục Diệp không nhìn cô bằng con mắt dò xét hay quyền lực, mà là sự tôn trọng đối với một trí tuệ ngang tầm.

Thời gian trôi qua, họ không hề hay biết. Cho đến khi ánh sáng chiều tà xuyên qua những khe cửa sổ, tạo nên những vệt sáng bụi mờ.

Lục Diệp nhìn đồng hồ. "Đã muộn rồi. Lần đầu tiên tôi thấy mình quên đi thời gian ở đây."

Anh nhìn cô, ánh mắt sâu hơn, chứa đầy một sự biết ơn cấm kỵ. Anh đã có được một khoảnh khắc của sự chân thật, và người mang đến nó lại là cháu dâu của anh.

"Cảm ơn cô, Vân San," anh nói, không gọi cô bằng danh xưng lễ nghi. "Hôm nay, cô đã nhắc tôi nhớ đến cảm giác của sự tự do."

Vân San cảm thấy hơi thở mình nóng ran. Sự thân mật trong lời nói đó, cái tên cô được gọi một cách tự nhiên từ môi anh, đã phá vỡ rào cản lớn nhất.

"Cháu cũng vậy, chú Lục," cô thì thầm.

Lục Diệp đứng dậy. Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau lần cuối, Vân San thấy một tia lửa bùng lên trong mắt anh. Nó là sự hấp dẫn cấm đoán đang bùng cháy dưới lớp vỏ tri thức.

Anh lấy lại vẻ tĩnh lặng của mình: "Đã đến lúc cô phải trở về, trước khi mọi người thắc mắc."

Anh không chạm vào cô, nhưng lời nói đó như một lời cảnh báo: sự vụng trộm này phải chấm dứt.

Vân San rời khỏi Thư viện, mang theo mùi hương gỗ đàn hương và giấy cũ. Cô biết, Thư viện không còn là nơi trú ẩn an toàn nữa, mà đã trở thành nơi ẩn náu cho mối tình vụng trộm của họ. Nơi sự đồng điệu của hai tâm hồn cô đơn đã vô tình dệt nên một sợi dây liên kết nguy hiểm.