Sau buổi chiều vụng trộm ở Thư viện, Vân San và Lục Diệp tự động quay về với khuôn khổ lễ nghi. Họ tránh mặt nhau trong các bữa ăn và các cuộc gặp mặt công khai, nhưng cả hai đều nhận ra sự xa cách có chủ ý này lại khiến sự căng thẳng giữa họ càng thêm dày đặc.
Tâm trí Vân San bị ám ảnh bởi nụ cười thoáng qua và sự chân thật mà Lục Diệp đã bộc lộ. Cô cố gắng lý giải đó chỉ là sự đồng điệu về học thuật, nhưng trái tim cô lại phản bội, luôn nhớ đến ánh mắt thán phục của anh khi cô nói về ngọc bích.
Đêm đó, gió mùa đông bắc bất ngờ ùa về Lục Gia, mang theo cái lạnh buốt xương. Vân San thức giấc bởi cơn ho khan. Cô ngồi dậy, cố gắng tìm một chiếc áo khoác dày hơn.
Bất chợt, mắt cô dừng lại ở chiếc ghế đọc sách bên cửa sổ. Chiếc áo choàng cashmere màu xám đậm mà Lục Diệp mặc ở Thư viện hôm qua, vẫn còn nằm đó.
Vân San sững sờ. Cô nhớ lại khi họ rời Thư viện, cô đã vội vã, nhưng cô không nhớ anh đã làm rơi nó. Có lẽ trong lúc anh đứng dậy, nó đã bị tuột ra và cô vô tình mang về phòng mình cùng với tập sách. Hoặc có thể... anh đã quên nó ở chiếc ghế đó, và cô đã mang nó về mà không hay.
Cô cẩn thận bước tới, chạm tay vào lớp vải mềm mại. Chiếc áo choàng vẫn còn vương vấn hơi ấm, và đặc biệt là mùi hương gỗ đàn hương và tuyết tùng đặc trưng của Lục Diệp – một mùi hương lạnh lùng, mạnh mẽ nhưng lại khiến cô thấy an toàn.
Vân San nhấc chiếc áo choàng lên, do dự một lúc. Cô không nên giữ nó, càng không nên giữ nó trong phòng tân hôn lạnh lẽo này.
Nhưng nỗi cô đơn và sự lạnh lẽo trong tim quá lớn.
Cô không chống lại được sự cám dỗ. Cô choàng chiếc áo choàng của anh lên vai, vùi mặt vào lớp vải mềm. Hơi ấm lập tức bao bọc lấy cô, như thể vòng tay vững chãi và cấm kỵ của anh đang ôm lấy cô.
Cảm giác đó vừa ngọt ngào vừa tội lỗi. Cô đang tận hưởng sự gần gũi từ một người đàn ông không phải chồng mình, một người đàn ông bị cấm đoán bởi cả đạo lý và quy tắc mà chính anh đặt ra.
Vân San tự nhủ, cô chỉ cần ấm áp một lát. Cô nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận hơi ấm đó thật sâu.
Sự day dứt tăng lên. Cô nhớ lại những lời anh nói về sự hy sinh và chấp nhận cô đơn. Liệu anh có biết cô đang giữ chiếc áo này không? Liệu anh có nhớ nó không? Hay anh đã mặc nhiên chấp nhận sự mất mát nhỏ này, như cách anh chấp nhận mọi sự hy sinh khác trong đời mình?
Đột nhiên, cô nghe tiếng bước chân ngoài hành lang. Tiếng bước chân quen thuộc.
Lục Khải đã trở về.
Vân San giật mình, hoảng hốt cởi chiếc áo choàng ra, gấp gọn và giấu vội vào trong tủ quần áo. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không phải vì Lục Khải, mà vì sự vụng trộm và tội lỗi mà cô đang che giấu.
Lục Khải bước vào, vẫn hờ hững. "Anh vừa xong cuộc họp. Em vẫn thức à?"
"Vâng, cháu... em thấy hơi lạnh," Vân San lắp bắp, cố gắng trở lại vẻ điềm tĩnh.
Lục Khải chỉ gật đầu, bận rộn cởi cà vạt, không hề nhận ra sự căng thẳng trên gương mặt cô, cũng không nhận ra sự vắng mặt của một chiếc áo choàng xám quý giá.
Sau khi anh đi tắm, Vân San thở phào nhẹ nhõm. Cô tiến đến tủ quần áo, nơi chiếc áo choàng của Lục Diệp đang nằm im lìm. Nó không chỉ là một món đồ bị bỏ quên, mà là một bí mật chung, một sợi dây vô hình liên kết cô với người đàn ông kia.
Vân San biết, cô phải trả lại nó. Càng giữ nó lâu, sự ám ảnh và khao khát này sẽ càng lớn. Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô lại muốn kéo dài sự day dứt ngọt ngào này thêm một đêm nữa.
Chiếc áo choàng cấm kỵ nằm im trong bóng tối, như một bằng chứng không lời về sự thật rằng, trong đêm tân hôn của người cháu dâu, hơi ấm của người chú chồng mới là thứ cô tìm kiếm.
Vân San quyết định: Ngày mai, cô sẽ phải đối mặt với Lục Diệp và trả lại vật chứng này.