Sáng hôm sau, Vân San chưa kịp tìm cách trả lại chiếc áo choàng cho Lục Diệp thì gia tộc đã thông báo về "Lễ Kính Trọng Gia Tổ" được tổ chức vào đêm đó. Đây là một nghi thức cổ kính và quan trọng, yêu cầu sự tham dự của tất cả các thành viên chủ chốt, đặc biệt là dâu trưởng và trụ cột quyền lực.
Buổi tối, không khí trong Lục Gia trở nên nghiêm trang và trầm mặc. Khu vực tổ chức lễ được thắp sáng bằng những chiếc đèn lồng giấy cổ, ánh sáng mờ ảo và u tịch. Mọi người đều mặc trang phục truyền thống tối màu, vẻ mặt trang nghiêm.
Vân San, trong bộ áo dài lụa màu đen thêu họa tiết chìm, cảm thấy mình như một con cờ trên bàn cờ của gia tộc. Cô đứng cạnh Lục Khải, người đang lơ đãng kiểm tra điện thoại một lần cuối trước khi nghi lễ bắt đầu.
Vị trí của Lục Diệp nằm ở nơi cao nhất, phía trước bàn thờ tổ tiên – vị trí của người nắm giữ quyền lực tối thượng và đạo lý gia tộc.
Khi Lục Diệp bước vào, toàn bộ không gian như bị hút vào sự uy quyền của anh. Anh mặc một chiếc áo bào truyền thống màu đen tuyền, vóc dáng cao lớn và lạnh lùng. Bộ trang phục này làm nổi bật vẻ trầm tĩnh, xa cách và không thể chạm tới của anh.
Vân San cảm thấy hơi thở mình khựng lại. Cô nhớ đến chiếc áo choàng cashmere đang nằm trong tủ của mình. Sự đối lập giữa hình ảnh Lục Diệp uy nghiêm trước mặt và hình ảnh anh mặc đồ giản dị, thấu hiểu cô trong Thư viện khiến cô bối rối tột độ.
Nghi lễ bắt đầu. Lục Diệp, với giọng nói trầm vang và rõ ràng, dẫn dắt từng bước của buổi lễ, đọc to những lời thề và lời răn của tổ tiên. Mỗi câu chữ đều nói về bổn phận, trách nhiệm, và sự trừng phạt đối với những kẻ phá vỡ quy tắc.
Trong suốt buổi lễ, Vân San cố gắng giữ ánh mắt mình cúi xuống, tập trung vào những ngọn lửa leo lét trên bàn thờ. Nhưng cô cảm nhận được, không chỉ một lần, ánh mắt của Lục Diệp đã quét qua cô từ vị trí cao của anh.
Đó không phải là ánh mắt dò xét hay trách móc. Đó là một ánh mắt trầm tĩnh, nhưng đầy nội lực, như thể anh đang thừa nhận sự tồn tại của cô ngay tại nơi thiêng liêng và cấm kỵ này. Ánh mắt đó dường như đang nói: Tôi thấy cô. Tôi thấy sự giằng xé của cô.
Đến phần dâng hương, Vân San phải bước lên. Cô đi qua chính giữa, nơi cô phải đi ngang qua Lục Diệp.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một mét. Mùi hương gỗ đàn hương từ người anh và từ nén nhang hòa quyện vào nhau, tạo thành một hỗn hợp mùi hương vừa thiêng liêng vừa cám dỗ.
Vân San cúi đầu thật sâu trước bàn thờ. Khi cô quay người trở lại, ánh mắt cô vô tình chạm phải bàn tay của Lục Diệp – bàn tay đang nắm chặt một vật phẩm tế lễ bằng ngọc.
Cô chợt nhớ đến hơi ấm của bàn tay đó khi anh lau bùn trên tay cô, và cảm giác tội lỗi khi cô giữ chiếc áo choàng của anh. Sự giằng xé nội tâm này khiến toàn thân cô cứng đờ.
Lục Diệp nhìn cô. Khoảnh khắc này không có lời nói, nhưng nó lại nói lên tất cả. Ánh mắt anh như một sợi xích vô hình trói buộc lấy cô. Có một chút gì đó trách móc vì sự vụng trộm, nhưng cũng có một sự buông xuôi cấm kỵ trong đó.
Vân San nhanh chóng cúi đầu và đi lướt qua. Nhưng khi cô vừa bước đi, Lục Diệp đột nhiên dừng lại giữa chừng câu nói đang đọc dở về "sự tinh khiết của dòng tộc". Anh khẽ ho một tiếng, rồi tiếp tục.
Hành động đó chỉ kéo dài nửa giây, nhưng Vân San biết, cô đã khiến sự tĩnh lặng và sự kiểm soát của Lục Diệp bị phá vỡ. Cô đã tạo ra một vết nứt nhỏ trong hình tượng người giữ đền hoàn hảo của anh ngay giữa nghi lễ trang trọng nhất.
Khi cô trở về vị trí, Vân San cảm thấy nóng bừng mặt. Cô biết, trong đêm tối và sự trang nghiêm này, mối quan hệ cấm kỵ của họ đang âm thầm phát triển, được nuôi dưỡng bởi những ánh mắt chạm nhau và những bí mật không lời.
Sau buổi lễ, Lục Khải chỉ nắm tay cô một cách hình thức. Trong khi đó, Vân San lại chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Cô phải trả lại chiếc áo choàng. Cô không thể giữ nó, vì giữ nó đồng nghĩa với việc giữ lại ngọn lửa cấm kỵ.