MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhẹ Nhàng Với Cháu Thôi ChúChương 8

Nhẹ Nhàng Với Cháu Thôi Chú

Chương 8

1,026 từ · ~6 phút đọc

Sự thúc đẩy phải trả lại chiếc áo choàng bị lãng quên đã trở thành một nỗi ám ảnh đối với Vân San. Nhưng cô chưa kịp thực hiện thì một rắc rối lớn hơn đã ập đến, liên quan trực tiếp đến người duy nhất có khả năng giải quyết: Lục Diệp.

Sáng hôm sau, Vân San phát hiện ra một tài khoản cá nhân của Lục Khải đã bị phong tỏa. Đó là một khoản đầu tư mạo hiểm mà anh giấu giếm gia tộc. Lục Khải không hề lo lắng, anh ta chỉ nhún vai: "Anh đã gọi cho Chú Diệp. Chú ấy sẽ giải quyết. Em không cần lo."

Vân San cảm thấy một sự sỉ nhục sâu sắc. Cô là vợ, nhưng người chồng của cô lại phụ thuộc hoàn toàn vào người chú, thậm chí còn sử dụng người đó như một lá chắn. Cô quyết định không thể để mọi chuyện trôi qua dễ dàng như vậy.

Buổi trưa, Vân San gõ cửa Thư phòng Trầm Hương.

Lục Diệp đang làm việc. Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn cao đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay săn chắc, một hình ảnh nam tính và quyền lực mà cô chưa từng thấy trước đây.

"Vân San, có chuyện gì sao?" Anh nhìn cô, ánh mắt không hề mềm mại. "Nếu là chuyện của Lục Khải, cô không cần phải bận tâm."

Vân San bước vào, cô đặt một tập hồ sơ lên bàn anh, đó là chi tiết về khoản đầu tư bị phong tỏa.

"Cháu đến để bàn giao công việc," cô nói, giữ vẻ mặt bình tĩnh. "Đây là trách nhiệm của cháu với tư cách là con dâu trưởng, cháu cần nắm được tình hình."

Lục Diệp nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy ý vị. "Cô không cần phải gánh vác trách nhiệm cho sự bất cẩn của người khác, đặc biệt khi đó là việc riêng của chồng cô."

"Nhưng đó là rắc rối của Lục Gia," Vân San kiên quyết. "Và chú Lục, nếu có thể, cháu muốn hiểu rõ chi tiết. Cháu không muốn mọi người nghĩ cháu là một người vợ chỉ biết dựa dẫm."

Cô nói xong, cố gắng nén lại sự giận dữ của mình.

Lục Diệp nhìn cô, ánh mắt anh từ sự lạnh lùng chuyển sang sự đánh giá, rồi thành một sự tán thưởng ngầm.

"Được thôi," anh chấp nhận. "Nếu cô muốn thể hiện sự chuyên nghiệp. Nhưng cô phải hiểu, khi cô tiếp xúc sâu với vấn đề này, cô phải chịu sự kiểm soát của tôi."

"Cháu chấp nhận."

Họ bắt đầu trao đổi. Lục Diệp phân tích tình hình một cách sắc bén, đi thẳng vào trọng tâm. Cô theo kịp anh một cách kinh ngạc, bổ sung thêm một số chi tiết về luồng tiền mà cô nắm được.

Sự đồng điệu về trí tuệ lại bùng cháy giữa họ, nhưng lần này, nó được bao bọc bởi sự nghiêm túc và căng thẳng của công việc. Họ ngồi đối diện nhau, khoảng cách vừa đủ cho sự tôn trọng, nhưng lại quá gần cho sự hấp dẫn cấm kỵ đang lan tỏa.

Sau khi mọi việc được trao đổi xong, Vân San hít một hơi sâu. "Còn một việc nữa, chú Lục."

Cô lấy từ túi xách ra chiếc áo choàng cashmere đã được giặt sạch và gấp phẳng phiu. Cô đặt nó nhẹ nhàng lên bàn làm việc, ngay bên cạnh tập hồ sơ.

"Cháu vô tình mang chiếc áo choàng này về từ Thư viện. Cháu xin lỗi vì sự bất cẩn."

Lục Diệp nhìn chiếc áo, rồi nhìn Vân San. Ánh mắt anh sắc lạnh và khó đoán. Sự trầm tĩnh của anh dường như bị thách thức bởi sự xuất hiện của vật chứng vụng trộm này.

"Cô đã giữ nó lâu rồi," anh nhận xét, giọng nói trầm xuống, mang theo sự cá nhân hơn bất kỳ lúc nào.

"Cháu xin lỗi," Vân San thì thầm. Cô không dám nói rằng cô đã mặc nó, đã hít lấy mùi hương của anh, và đã giấu nó khỏi chồng mình.

Lục Diệp không chạm vào chiếc áo. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt như đang nhìn thấu vào sự dối trá ngọt ngào của cô.

"Nếu cô không phải là dâu trưởng của Lục Gia, tôi đã nghĩ cô đang cố tình làm gì đó." Anh nói, câu nói mang đầy nguy hiểm và sự kích thích.

Vân San cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt. "Cháu không dám."

"Không dám, hay không thể?" Lục Diệp tiến lại gần, đặt hai tay lên mặt bàn, nghiêng người về phía cô. Hơi thở anh phả vào khuôn mặt cô. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc ập đến.

"Cô đến đây để chứng tỏ sự chuyên nghiệp," anh thì thầm, giọng nói như tiếng sấm nổ giữa sự im lặng. "Nhưng trong sâu thẳm, cô có biết cô đang cố gắng đạt được điều gì không, Vân San? Cô đang cố gắng khiến tôi kiểm soát cô, bằng mọi giá."

Cơ thể Vân San cứng đờ. Cô cảm thấy anh chiếm hữu cô bằng lời nói, khiến cô không thể kháng cự. Cô nhận ra một sự thật đáng sợ: cô thích thú với sự kiểm soát và sự chú ý mãnh liệt này, thứ mà cô không bao giờ nhận được từ chồng mình.

"Ranh giới là rất rõ ràng," Lục Diệp nói tiếp, nhấn mạnh từng chữ. "Lần sau, đừng vượt qua nó bằng bất kỳ lý do nào."

Anh lùi lại, sự lạnh lùng trở lại ngay lập tức. "Bây giờ cô có thể đi. Tôi sẽ giải quyết vấn đề của Lục Khải."

Vân San vội vã đứng dậy. Cô rời khỏi Thư phòng, cơ thể cô run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích bí mật mà cuộc đối đầu vừa rồi mang lại. Cô đã thất bại trong việc tạo ra ranh giới. Ngược lại, cô đã dâng mình vào sự kiểm soát quyền lực của Lục Diệp.

Chiếc áo choàng cashmere nằm trên bàn anh, như một biểu tượng của sự thất bại của cô trong việc giữ vững lễ nghi.