Sau buổi đối đầu căng thẳng với Lục Diệp, Vân San cảm thấy vừa nhẹ nhõm vì đã trả lại chiếc áo choàng, lại vừa bồn chồn vì những lời nói đầy ẩn ý của anh. Cô quyết định tìm hiểu thêm về người đàn ông đã nhìn thấu cô.
Cô trở lại Thư viện, không phải để tìm kiến thức, mà để tìm kiếm câu trả lời về Lục Diệp.
Tại một góc khuất trong khu vực lưu trữ hồ sơ gia đình, cô tình cờ tìm thấy một album ảnh cũ, được đóng dấu mộc đỏ. Đó là những bức ảnh về quá khứ của Lục Diệp.
Trong album, có những bức ảnh anh thời niên thiếu, lạnh lùng nhưng vẫn tràn đầy sức sống. Và rồi, cô tìm thấy những bức ảnh về người vợ cũ của anh.
Tên cô ấy là An Nhiên. Cô ấy có vẻ ngoài dịu dàng, nhưng đôi mắt lại sáng rực sự kiên cường, trái ngược hoàn toàn với sự rụt rè của Vân San. Cô ấy đứng cạnh Lục Diệp, luôn mỉm cười, không hề có vẻ sợ hãi hay bị đè nén bởi uy quyền của anh.
Trong một bức ảnh, Lục Diệp đang mỉm cười thật sự, một nụ cười chân thật và ấm áp mà Vân San chưa từng thấy. Anh đang nắm tay An Nhiên, và ánh mắt họ trao nhau đầy sự thuộc về.
Vân San cảm thấy một cơn ghen tị lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Cơn ghen này không phải vì cô muốn Lục Diệp trở thành chồng mình, mà vì cô ghen tị với An Nhiên vì đã từng chiếm hữu được sự chân thật và tình yêu không gò bó của anh. Cô ghen tị với người phụ nữ có thể đứng cạnh tượng đài lạnh lùng ấy mà không cần phải cúi đầu trước lễ nghi.
Cô lật qua một trang khác. Đó là ảnh Lục Diệp và An Nhiên trong một chuyến đi nước ngoài. Họ không ở trong khuôn viên Lục Gia, mà đang đứng giữa một khu chợ nhộn nhịp. Họ trông giống như một cặp đôi bình thường, hạnh phúc và tự do.
Vân San chợt nhận ra: Lục Diệp đã từng sống một cuộc đời khác, một cuộc đời không bị xiềng xích của Lục Gia. Và chính An Nhiên là người đã chia sẻ cuộc đời đó với anh.
"Chị ấy đã mất được sáu năm rồi."
Giọng một người hầu già cất lên sau lưng Vân San, khiến cô giật mình. Người hầu nhìn vào bức ảnh, đôi mắt bà đầy sự thương xót.
"Cô ấy là người phụ nữ duy nhất không sợ Chú Diệp. Cô ấy mang lại tiếng cười cho căn nhà này. Nhưng rồi mọi thứ đã thay đổi..."
Vân San muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra, nhưng người hầu già chỉ lắc đầu, nói rằng đó là bí mật cấm kỵ của Lục Gia, một vết thương không được phép chạm vào.
Người hầu rời đi, để lại Vân San chìm trong suy nghĩ. Cô nhìn vào bức ảnh An Nhiên và Lục Diệp. Cô hiểu tại sao anh lại cô đơn và lạnh lùng đến vậy. Anh không chỉ bị xiềng xích bởi trách nhiệm, mà còn bị giam cầm bởi ký ức về một tình yêu đã mất.
Vân San cảm thấy sự ghen tị của mình tan biến, thay vào đó là sự đồng cảm sâu sắc. Cô nhận ra rằng, sự thấu hiểu mà cô nhận được từ Lục Diệp không phải là ngẫu nhiên. Anh nhìn thấy sự cô đơn của cô, bởi vì anh cũng đang cô đơn theo cách tương tự.
Cô nhẹ nhàng đóng album lại. Cô biết quá khứ của Lục Diệp là một ranh giới cấm kỵ khác mà cô không nên vượt qua. Nhưng sự thật về người vợ cũ đã giúp cô lý giải được nhiều điều.
Bây giờ, cô không chỉ bị thu hút bởi uy quyền của anh, mà còn bởi tâm hồn bị tổn thương và bị giam cầm của anh.
Khi Vân San rời khỏi Thư viện, trời đã chạng vạng. Cô bước đi trong hành lang, và tình cờ, cô đi ngang qua cửa phòng riêng của Lục Diệp.
Cửa phòng anh chỉ khép hờ. Vân San không nhìn vào, nhưng cô nghe thấy tiếng nhạc vọng ra. Đó là một bản nhạc cổ điển buồn, da diết và trầm lắng, phản ánh chính xác tâm trạng cô đơn mà anh vừa cố gắng che giấu.
Vân San đứng lại một giây. Cô không dám gõ cửa. Thay vào đó, cô chỉ đứng ở đó, lắng nghe giai điệu bi ai đó, như thể đang chia sẻ sự cô đơn của anh từ bên ngoài cánh cửa cấm kỵ.
Cô biết, từ giờ trở đi, tình cảm của cô dành cho Lục Diệp không chỉ là sự hấp dẫn thoáng qua, mà đã trở thành sự khao khát cứu rỗi một linh hồn cô đơn. Và điều này còn nguy hiểm hơn gấp vạn lần so với những quy tắc mà anh đã đặt ra.