Sau khi biết về quá khứ của Lục Diệp, sự tôn kính của Vân San dành cho anh đã chuyển hóa thành một thứ cảm xúc phức tạp, pha trộn giữa lòng thương xót và sự hấp dẫn không thể phủ nhận. Cô cố gắng duy trì khoảng cách, nhưng dường như số phận lại muốn đẩy họ vào những tình huống riêng tư.
Buổi tối hôm sau, Lục Gia tổ chức một cuộc họp gia tộc khẩn cấp, kéo dài đến tận đêm khuya. Vân San không tham gia, nhưng cô chờ đợi Lục Khải.
Đến gần nửa đêm, một người hầu hớt hải gõ cửa phòng cô.
"Cô Vân San, có chuyện không hay. Chú Lục bị trượt chân ở cầu thang phụ và bị thương. Mọi người muốn cô giúp sơ cứu trước khi gọi bác sĩ riêng đến."
Vân San sửng sốt. Lục Diệp, người luôn kiểm soát và cẩn trọng, lại gặp tai nạn?
Cô vội vã chạy đến phòng khách nhỏ nằm khuất sau hành lang. Lục Diệp đang ngồi trên chiếc sofa da, vẻ mặt anh trắng bệch nhưng vẫn cố gắng giữ sự bình tĩnh. Anh chỉ bị thương ở cổ tay, máu thấm ra chiếc áo sơ mi trắng. Vết thương không quá nghiêm trọng, nhưng sự bất cẩn này hoàn toàn không giống anh.
Các thành viên gia tộc khác lo lắng xung quanh, nhưng không ai dám chủ động chạm vào anh. Sự uy quyền và khoảng cách của anh vẫn hiển hiện ngay cả khi anh đang bị thương.
"Để tôi làm," Vân San nói, giọng cô nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. Cô có kinh nghiệm sơ cứu cơ bản.
Cô ra hiệu cho người hầu mang bộ dụng cụ y tế và khăn ấm. Mọi người lùi lại, để cô và Lục Diệp ở một khoảng không gian riêng tư.
Vân San quỳ xuống trước mặt anh. Cô nhẹ nhàng cuộn tay áo sơ mi của anh lên, để lộ vết rách sâu. Da thịt anh lạnh lẽo, nhưng hơi thở cô lại nóng ran.
"Chú đừng cử động," cô thì thầm, bắt đầu làm sạch vết thương bằng cồn.
Lục Diệp nhắm mắt lại, một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra khỏi kẽ răng khi cồn chạm vào da. Anh dễ bị tổn thương một cách đáng ngạc nhiên. Vân San nhận ra rằng, đằng sau lớp áo giáp thép kia, anh cũng chỉ là một người đàn ông bằng xương bằng thịt.
Cô cẩn thận băng bó. Toàn bộ sự tập trung của cô dồn vào cánh tay anh. Mùi hương gỗ đàn hương từ người anh trở nên mạnh mẽ trong khoảng cách gần này, hòa quyện với mùi sát trùng.
Trong lúc cô đang cố định băng gạc, Lục Diệp đột ngột mở mắt. Anh nhìn thẳng vào Vân San. Ánh mắt anh lúc này mờ đi sự lạnh lùng, thay vào đó là một sự yếu đuối và tuyệt vọng chưa từng có.
Anh không nói gì, nhưng anh khẽ siết chặt ngón tay cô bằng bàn tay lành lặn. Chỉ là một cái siết nhẹ, một hành động vô thức của sự phụ thuộc, nhưng nó khiến toàn thân Vân San tê dại.
Cô cảm nhận được lực mạnh mẽ ẩn giấu trong ngón tay anh, và hơn hết, cô cảm nhận được sự tin tưởng mà anh đã đặt vào cô trong khoảnh khắc dễ bị tổn thương nhất này.
Vân San ngước nhìn lên. Cô thấy anh đang nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt không hề buông tha.
"Cô đang run," Lục Diệp nói khẽ, hơi thở anh phả ra nóng ấm và gấp gáp.
"Cháu... cháu lo cho vết thương của chú," cô nói dối, biết rõ cô đang run vì sự gần gũi cấm kỵ này.
"Không phải," Lục Diệp lắc đầu nhẹ. "Cô run vì cô biết cô không nên ở đây. Không nên chạm vào tôi như thế này."
Lời nói của anh là một sự thú nhận cấm đoán. Anh thừa nhận sự nguy hiểm của tình huống này. Anh đang thách thức cô.
Anh buông tay cô ra ngay lập tức, vẻ mặt trở lại sự tĩnh lặng nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên sự cháy bỏng.
"Xong rồi," Vân San nhanh chóng hoàn thành việc băng bó, đứng dậy.
Bác sĩ riêng của gia tộc đã đến. Vân San lùi lại, cảm thấy toàn thân mệt mỏi nhưng lại hưng phấn đến lạ lùng.
Sau khi bác sĩ kiểm tra và dặn dò, Lục Diệp ngước nhìn về phía Vân San, trước khi mọi người kịp can thiệp.
"Cảm ơn cô, Vân San," anh nói to, đủ để mọi người nghe thấy. "Cô làm tốt lắm."
Lời cảm ơn này không chỉ là sự ghi nhận công lao, mà còn là sự thừa nhận chính thức của anh về sự gần gũi giữa họ trước mặt gia tộc.
Vân San cúi đầu. Cô biết, khoảnh khắc cô quỳ xuống và sơ cứu anh, cô đã vô tình bước qua ranh giới của mình. Cô đã chạm vào anh, cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim mạnh mẽ của anh.
Cô rời khỏi phòng khách, biết rõ rằng hơi thở của Lục Diệp đã kề bên cô. Và từ giờ trở đi, những quy tắc lạnh lùng của Lục Gia sẽ phải đối diện với ngọn lửa cảm xúc vừa được nhóm lên trong đêm tối.
Cô không còn muốn xa cách anh nữa.