MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhẹ Nhàng Với Cháu Thôi ChúChương 12

Nhẹ Nhàng Với Cháu Thôi Chú

Chương 12

894 từ · ~5 phút đọc

Sau quyết tâm tự trừng phạt và giữ khoảng cách của Lục Diệp, Vân San cố gắng hết sức để trở lại vai trò dâu trưởng khuôn mẫu. Cô chuyên tâm vào việc quản lý sổ sách và các hoạt động từ thiện của gia tộc, những công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ. Cô nghĩ rằng, chỉ cần cô bận rộn, cảm xúc sẽ bị đè nén.

Nhưng số phận lại sắp đặt cho họ một cuộc gặp gỡ không thể tránh khỏi, một lần nữa trong khuôn khổ công việc.

Lục Gia đang chuẩn bị cho một buổi đấu giá nghệ thuật từ thiện quan trọng. Vân San chịu trách nhiệm về danh sách khách mời và các vật phẩm đấu giá, trong khi Lục Diệp là người kiểm tra cuối cùng về tính pháp lý và giá trị của các tác phẩm.

Họ buộc phải gặp nhau trong căn phòng lưu trữ tranh quý của Lục Gia.

Căn phòng được kiểm soát nhiệt độ nghiêm ngặt, tạo ra một không khí khô lạnh và tĩnh mịch. Ánh sáng vàng nhạt từ đèn chiếu tập trung vào các bức tranh sơn dầu, khiến mọi thứ trở nên trang trọng và xa cách.

Vân San đang sắp xếp lại tập hồ sơ ghi chú dưới ánh sáng mờ ảo, cố gắng không nhìn vào Lục Diệp. Anh đứng cách cô vài bước chân, kiểm tra một bức tượng đồng cổ kính.

"Vân San," giọng Lục Diệp trầm tĩnh vang lên. "Cô kiểm tra lại thông tin về bức 'Hồ Điệp' này. Tôi nghĩ có sự nhầm lẫn về năm sáng tác. Nếu sai sót, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của buổi đấu giá."

"Vâng, cháu sẽ kiểm tra lại." Vân San đáp, vội vàng tìm kiếm trong tập hồ sơ.

Cô đặt tập giấy lên mặt bàn gỗ sồi rộng lớn. Tập hồ sơ quá nặng, và khi cô cố gắng lật tìm nhanh chóng, các trang giấy quý giá đột nhiên trượt khỏi gáy, rơi tung tóe khắp mặt bàn và sàn nhà.

"Chết tiệt," Vân San buột miệng thốt lên trong sự hoảng hốt và xấu hổ. Sự bất cẩn nhỏ này có thể bị Lục Diệp xem là hành động thiếu chuyên nghiệp.

Cô cúi xuống nhặt các trang giấy. Lục Diệp lập tức bước đến. Anh không hề chỉ trích, mà chỉ im lặng cùng cô thu thập lại các trang tài liệu.

Họ quỳ đối diện nhau, hai người cách nhau chỉ một sải tay.

Và rồi, điều không thể tránh khỏi đã xảy ra.

Cả hai cùng vươn tay nhặt một trang giấy rơi dưới chân bàn. Đầu ngón tay Vân San chạm vào mu bàn tay Lục Diệp.

Cú chạm này không hề bất ngờ, nhưng lại mang đến một luồng điện giật mạnh mẽ, khác hẳn những lần trước. Bàn tay anh lạnh, nhưng sự tiếp xúc lại tạo ra một ngọn lửa tức thì lan đến tim cô.

Lục Diệp không rút tay lại ngay.

Anh giữ nguyên vị trí, ngón tay anh miết nhẹ lên da cô một cách vô ý, nhưng đầy sự thử thách. Trong không gian lạnh lẽo của phòng lưu trữ, hành động này mang một sức nóng không thể chịu đựng nổi.

Vân San ngẩng đầu lên, ánh mắt cô giao nhau với ánh mắt sâu thẳm của anh. Thời gian dường như ngưng đọng.

Trong ánh sáng vàng mờ nhạt, cô thấy sự giằng xé, đấu tranh mãnh liệt trong mắt Lục Diệp. Anh không phải là một bức tượng vô cảm. Anh đang bị kiềm chế, và sự kìm nén đó càng khiến anh trở nên gợi cảm và nguy hiểm hơn.

Anh đang thử thách cô, hay đang thử thách chính mình?

Cuối cùng, Lục Diệp chậm rãi thu tay lại, nhưng bàn tay anh rời đi một cách miễn cưỡng. Anh tiếp tục nhặt các trang giấy khác, hành động trở lại sự điềm tĩnh, nhưng hơi thở của anh đã trở nên nặng nề hơn một chút.

Vân San cũng nhanh chóng đứng dậy, cố gắng ổn định lại nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Cô cảm thấy xấu hổ vì sự yếu đuối của bản thân.

"Xin lỗi, chú Lục," cô lí nhí. "Cháu sẽ cẩn thận hơn."

"Không sao," anh đáp, giọng anh trầm hơn bình thường. Anh đặt tập hồ sơ đã chỉnh lý lại lên bàn. "Chúng ta nên làm việc này ở hai góc bàn khác nhau."

Câu nói đó là một lời cảnh báo rõ ràng và đầy tuyệt vọng về việc phải giữ khoảng cách. Anh biết sự gần gũi này đang hủy hoại họ.

Nhưng Vân San biết, dù anh có muốn tạo ra bao nhiêu khoảng cách vật lý đi chăng nữa, cú va chạm của đôi bàn tay đó đã chứng minh rằng, họ đã không thể tách rời về mặt cảm xúc. Lục Diệp có thể kiểm soát Lục Gia, nhưng anh không thể kiểm soát được phản ứng hóa học giữa họ.

Cô rời khỏi phòng lưu trữ, mang theo cảm giác run rẩy và tội lỗi. Chiếc áo choàng cashmere đã được trả lại, nhưng dấu vết của sự cấm kỵ đã được in sâu vào da thịt cô. Cô biết, từ giờ trở đi, mỗi lần chạm mặt Lục Diệp, cô sẽ phải đối diện với sự thật rằng, họ đều muốn vượt qua ranh giới cấm kỵ này.