MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhẹ Nhàng Với Cháu Thôi ChúChương 13

Nhẹ Nhàng Với Cháu Thôi Chú

Chương 13

839 từ · ~5 phút đọc

Sau sự cố chạm tay ở phòng lưu trữ, Lục Diệp càng trở nên nghiêm khắc và xa cách hơn. Anh hủy bỏ mọi buổi làm việc trực tiếp với Vân San, thay vào đó chỉ gửi các văn kiện qua thư ký riêng. Hành động này không chỉ là sự kiềm chế, mà còn là một nỗ lực tuyệt vọng để dập tắt ngọn lửa giữa họ.

Vân San hiểu, nhưng cô không thể ngăn cản cảm xúc của mình. Việc anh tránh né càng khiến hình bóng anh trở nên ám ảnh hơn. Cô nhớ lại cảm giác lạnh lẽo trên bàn tay anh, nhưng lại mang một sức nóng không thể chịu đựng nổi khi chạm vào da cô.

Đêm hôm đó, thời tiết trở nên ẩm ướt và ngột ngạt. Vân San cảm thấy khó thở trong căn phòng cô đơn của mình. Lục Khải đã lại đi công tác, để lại căn phòng trống rỗng và lạnh lẽo.

Vân San khoác vội một chiếc áo choàng và bước ra ban công. Màn đêm Lục Gia bao trùm sự tĩnh mịch, nhưng cô biết, bên trong những bức tường cổ kính này, mọi thứ đều căng thẳng và ngột ngạt. Cô tựa vào lan can đá cẩm thạch, nhìn lên bầu trời không sao, hít thở không khí ẩm ướt.

Ánh mắt cô vô thức tìm đến khu vực cánh Tây – nơi Lục Diệp ở.

Và cô thấy ngọn đèn vẫn sáng.

Lục Diệp cũng đang ở ngoài ban công phòng mình. Khoảng cách giữa hai ban công khá xa, nhưng đủ để họ nhìn thấy nhau trong bóng tối.

Anh đứng đó, không hề cử động, tay cầm một ly rượu. Chiếc áo sơ mi trắng của anh nổi bật trong bóng đêm, tạo nên một hình ảnh cô đơn và mạnh mẽ.

Vân San cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô không biết anh đã đứng đó bao lâu, hay anh có biết cô đang đứng nhìn anh không.

Cô không di chuyển, cũng không gọi tên anh. Cô chỉ đứng đó, im lặng đối diện với anh qua khoảng không và bóng tối.

Sự im lặng này là sự thừa nhận cấm kỵ nhất.

Nó mang ý nghĩa lớn hơn bất kỳ cuộc đối thoại nào. Trong sự im lặng đó, họ đang chia sẻ nỗi cô đơn, sự giằng xé và sự cấm đoán. Anh đang nhìn cô, và cô đang nhìn anh, không còn rào cản của danh phận hay quy tắc. Họ chỉ là hai linh hồn bị mắc kẹt trong cùng một xiềng xích của gia tộc.

Lục Diệp đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm. Anh không di chuyển hay quay lưng, anh chỉ đứng đó, cho phép cô nhìn thấy sự mệt mỏi mà anh không bao giờ bộc lộ trước người khác.

Vân San biết, cô phải là người phá vỡ khoảnh khắc này. Cô không thể để sự im lặng kéo dài, vì nó quá nguy hiểm và gợi cảm. Nó đang trao cho họ một sự thân mật tinh thần mà họ không được phép có.

Cô từ từ quay lưng lại, chuẩn bị bước vào trong.

Ngay lúc cô định rời đi, Lục Diệp đột nhiên lên tiếng, giọng anh trầm và nhẹ đến mức gần như bị gió cuốn đi, nhưng cô vẫn nghe thấy rõ ràng.

"Đừng vào vội, Vân San."

Cô đứng khựng lại, không quay đầu. Tên cô được gọi bởi anh, trong đêm tối và sự cô đơn này, mang đến một rung động sâu sắc.

"Trời tối rồi, chú Lục," cô đáp, giọng nói khẽ khàng, nghẹn lại.

"Đúng vậy," anh nói. "Và đây là nơi duy nhất chúng ta được phép không giả dối."

Anh không yêu cầu cô quay lại, không yêu cầu cô nói chuyện. Anh chỉ muốn cô đứng đó, cùng anh chia sẻ gánh nặng của sự thật.

Vân San chấp nhận. Cô quay lại, dựa vào lan can. Cô không thể nhìn rõ khuôn mặt anh, nhưng cô cảm nhận được từng luồng cảm xúc đang dâng trào từ khoảng cách xa xôi đó.

Anh là biểu tượng của quyền lực và lễ nghi, nhưng trong đêm trắng này, anh là người đàn ông cô đơn khao khát được nhìn nhận.

Sau vài phút im lặng nữa, Lục Diệp đưa tay lên, làm một cử chỉ nhỏ, như thể đang chạm vào cô từ xa.

"Vào đi. Sương đêm lạnh."

Giọng nói anh nhẹ nhàng, nhưng mang theo sự quan tâm tuyệt đối mà cô hằng khao khát.

Vân San gật đầu trong bóng tối. Cô không cần lời nói, cử chỉ đó đã nói lên tất cả. Cô bước vào phòng, đóng cửa ban công lại.

Cô dựa vào cánh cửa kính, nhìn về phía ban công của anh. Ngọn đèn bên đó vẫn sáng rực. Cô biết, trong đêm trắng ở ban công, họ đã vượt qua một ranh giới khác. Họ đã thiết lập một kết nối tâm linh bí mật, một sự thấu hiểu không lời sẽ mãi mãi ràng buộc họ trong mối quan hệ cấm kỵ này.