Tháng Năm. Thành phố A đã bắt đầu nóng hầm hập, báo hiệu một mùa hè dài sắp tới. Không khí buổi chiều vẫn còn oi ả, nhưng khi mặt trời hạ bớt, ánh nắng vàng cam cố gắng len qua mấy tán cây phượng, rải những vệt màu ấm áp xuống bàn học của hai đứa.
Mười bảy tuổi. Cái tuổi mà chỉ cần một ánh mắt chạm nhau cũng đủ làm người ta bối rối. Cảm xúc lúc này ngọt ngào, khó gọi tên, y hệt như cái nóng đang dần dịu xuống của buổi hoàng hôn.
Trong căn phòng học quen thuộc, chỉ nghe tiếng bút chì lạch cạch trên giấy, thi thoảng lẫn với mùi thơm đặc trưng của hai đứa.
Lục Diên đang ngồi giải một bài toán nhìn thôi đã thấy đau đầu. Ai cũng biết anh là thiên tài, muốn đi con đường nào cũng được, nhưng anh cứ thích tìm kiếm sự hoàn hảo và trật tự trong mọi thứ. Trán anh lấm tấm mồ hôi, tóc mái mềm rủ xuống, nhìn cực kỳ tập trung và nghiêm túc. Với Lục Diên, mọi thứ phải rõ ràng, phải có công thức.
Hạ Sênh ngồi đối diện, cô nàng như bước ra từ một bức tranh đối lập. Cô là kiểu người sống bằng tinh thần của múa ballet. Trên người cô còn thoang thoảng mùi mồ hôi nhẹ và dầu khuynh diệp đặc trưng của phòng tập. Buổi tập múa hôm nay chắc là khó lắm. Thay vì làm toán, Hạ Sênh đang vẽ vời trong quyển sổ tay – những đường cong tự do, bay bổng, khác hẳn với những góc vuông vức trong sách vở của Lục Diên.
Lục Diên đột nhiên bỏ bút xuống, phá vỡ sự im lặng. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như hơi thở vậy.
"Tóc cậu lại dài rồi," anh nói, nhìn thẳng vào cô.
Hạ Sênh ngước lên. "Tóc dài thì sao, Diên?" Cô đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc dài chạm đến vai.
"Dài dễ vướng. Nó có làm cậu bị vướng khi xoay người không?" Lục Diên hỏi, ánh mắt anh không phải là soi mói, mà chỉ đơn thuần là quan sát, giống như anh đang kiểm tra độ bền của một vật liệu. "Tớ thấy cậu hơi bị xao nhãng dạo này. Trạng thái không được ổn định lắm."
Hạ Sênh cười nhẹ. Cô hiểu tính anh. "Tớ cần cảm xúc để bay bổng mà, Lục Diên. Cậu thì quen tìm kiếm sự ổn định ở mọi chỗ rồi. Tớ đâu phải là cái công thức nào đâu."
Lục Diên nghiêng người qua bàn, khoảng cách giữa họ tự nhiên thu hẹp lại. Hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ vào gò má cô. Hạ Sênh cảm thấy tim mình bắt đầu nhảy disco.
"Tớ đâu có coi cậu là công thức, Hạ Sênh," anh thì thầm. Giọng nói chân thật và dịu dàng làm cô hơi choáng váng. "Tớ chỉ không muốn bất cứ chuyện nhỏ nhặt nào cản trở tài năng của cậu. Cậu là thứ quan trọng mà tớ muốn giữ cho thật an toàn, không bị vướng bận gì hết."
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, khiến cô không tài nào nhìn đi chỗ khác được.
"Tớ thấy cậu nhìn ra ngoài cửa sổ nhiều quá, Hạ Sênh. Nhìn cái gì? Có phải là bị chuyện gì làm phân tâm không?"
Hạ Sênh thấy gò má mình nóng bừng. Không phải vì thời tiết, mà vì lời nói quá đỗi chân thành và có chút áp đảo của anh. Cô né tránh ánh mắt anh.
"Có lẽ, tớ chỉ đang tìm kiếm một chút nhịp điệu mới cho bài múa sắp tới thôi. Cậu biết đấy, múa cần phải có cảm xúc, không thể cứ bình yên tuyệt đối được."
Lục Diên thở dài. Anh cầm lấy cây bút chì của mình, nhẹ nhàng gõ vào quyển sổ phác thảo của cô.
"Nhưng cảm xúc cũng phải có điểm dừng chứ? Cậu phải biết cách kiểm soát sự rung động của mình, Hạ Sênh. Giống như tớ kiểm soát các biến số. Chỉ khi đó, cậu mới thực sự bay bổng mà không sợ bị ngã."
"Thế nếu tớ không muốn kiểm soát thì sao?" Hạ Sênh thì thầm, có chút thách thức trong lời nói.
Lục Diên đứng thẳng dậy, anh thu dọn sách vở. Hoàng hôn đã gần tắt, để lại ánh sáng tím nhạt cuối cùng.
"Nếu cậu không muốn kiểm soát," anh nói, giọng anh chắc nịch như một định luật vật lý. "Thì tớ sẽ ở đây, ngay bên cạnh. Tớ sẽ là người duy nhất ở đây để đỡ cậu, để dọn dẹp mọi rắc rối và hỗn loạn mà cậu tạo ra."
Hạ Sênh không thể nói được lời nào. Anh không hề tỏ tình, nhưng lời cam kết đó lại mạnh mẽ hơn bất cứ lời hứa hẹn sáo rỗng nào. Lục Diên không hứa sẽ bay cùng cô, anh hứa sẽ luôn là điểm tựa vững chắc nhất để cô có thể an toàn bay lên.
Cô nhìn anh, nhịp điệu mùa hè đã thực sự bắt đầu rồi. Nó không phải là bản nhạc lớn, mà là những rung động nhỏ, tinh tế, len lỏi trong từng khoảnh khắc bình dị như thế này.
"Được rồi, thiên tài Lục Diên," Hạ Sênh mỉm cười, lòng nhẹ nhõm đến lạ. "Về nhà thôi."
Lục Diên gật đầu, khuôn mặt anh giãn ra. Anh đã đạt được mục tiêu của buổi chiều: đảm bảo Hạ Sênh ổn định trở lại. Chỉ là, anh không biết rằng, chính anh đã trở thành "biến số không ổn định" trong lòng cô.