Buổi tối buông xuống nhanh chóng ở thành phố A. Khi Lục Diên và Hạ Sênh rời căn phòng học quen thuộc, đèn đường đã bật sáng, tạo thành những vệt sáng vàng cam trên con phố yên tĩnh. Lục Diên, như thường lệ, xách chiếc túi sách dày cộp, nặng trịch những định lý và công thức. Hạ Sênh chỉ đeo chiếc túi vải canvas nhẹ nhàng, chứa đựng đôi giày tập múa đã sờn và quyển sổ phác thảo đầy cảm hứng.
"Về nhà cẩn thận," Lục Diên dặn dò, giọng anh vẫn trầm ấm, nhưng vẻ nghiêm trọng lúc nãy đã dịu đi nhiều. Anh dừng lại dưới tán cây bàng cổ thụ, nơi chiếc xe đạp cũ kỹ của Hạ Sênh đang dựa vào.
Hạ Sênh gật đầu, nhưng chưa vội lên xe. Cô bối rối nghịch khóa túi. "Lục Diên này, cậu cứ phân tích tớ như một vấn đề cần giải quyết, cậu không thấy mệt à?"
Lục Diên mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và rất đáng giá. Nó giống như khi anh tìm ra lời giải hoàn hảo cho một bài toán bế tắc—rạng rỡ và thỏa mãn.
"Không mệt," anh thản nhiên đáp. "Giải quyết các vấn đề liên quan đến cậu giúp tớ cảm thấy... mọi thứ đều có thể kiểm soát được. Cậu giống như một biến số không tuân theo bất kỳ quy tắc nào, và điều đó khiến tớ phải cố gắng hơn bình thường để hiểu."
Hạ Sênh bật cười khúc khích. "Thấy chưa? Cậu lại dùng từ chuyên môn rồi. Biến số à? Thôi đi!"
"Không phải bài toán để giải, Hạ Sênh. Là... bài toán để bảo vệ," Lục Diên nhẹ nhàng sửa lại, giọng anh đầy kiên nhẫn. Anh tiến đến, cầm lấy chiếc mũ bảo hiểm treo trên tay lái xe, đội lên đầu cô một cách rất tự nhiên. Động tác của anh chậm rãi và chắc chắn, như thể việc này đã trở thành một thói quen không thể thiếu.
Khoảnh khắc đó, Hạ Sênh lại cảm thấy nhịp tim mình bắt đầu tăng tốc. Cô cảm nhận được sự dịu dàng trong cách anh đội mũ cho cô, chỉnh lại dây đeo dưới cằm, đảm bảo nó vừa vặn, không làm cô khó chịu.
"Xin lỗi," Lục Diên nói, sau khi hoàn thành xong. "Đó là cách tớ thể hiện sự quan tâm. Tớ không giỏi mấy chuyện hoa lá cành hay bay bổng như cậu."
"Tớ biết mà," Hạ Sênh thì thầm. Cô quyết định đối diện với cái "biến số không ổn định" mà anh đã chỉ ra.
"Cậu nói tớ phân tâm, đúng không? Đúng. Tớ đang phân vân về bài múa đơn sắp tới. Thầy giáo muốn tớ thể hiện niềm khao khát... khao khát lớn nhất của tuổi trẻ. Nhưng tớ lại không biết khao khát lớn nhất của tớ là gì nữa."
Lục Diên dựa lưng vào cột đèn, vẻ mặt chuyên tâm y như đang nghe một giả thuyết khoa học quan trọng.
"Khao khát," anh lặp lại. "Nó có thể không cần phải là một mục tiêu lớn. Nó là thứ khiến cậu muốn thức dậy vào mỗi buổi sáng. Của cậu là gì?"
"Đó là điều tớ đang tìm kiếm," Hạ Sênh thở dài. "Giải thưởng lớn nhất hay sân khấu quốc tế chỉ là mục tiêu. Khao khát thì khác. Nó... gần hơn. Gần như hơi thở. Tớ chỉ muốn... có một ai đó hiểu được tớ, không phải qua vũ điệu, mà qua chính con người tớ, Hạ Sênh."
Lục Diên nhìn cô thật lâu. Ánh mắt anh không còn là sự phân tích, mà là sự thấu hiểu lặng lẽ.
"Nếu đó là khao khát của cậu," anh nhẹ nhàng nói. "Thì cậu đã có nó rồi, Hạ Sênh."
Hạ Sênh sửng sốt. "Cậu... cậu có ý gì?"
"Tớ ở đây," anh nói đơn giản, chỉ tay vào lồng ngực mình, nơi trái tim anh đang đập một cách đều đặn, không thể lý giải. "Tớ có thể không hiểu hết những cú xoay ba vòng hay cảm xúc bay bổng của cậu, nhưng tớ hiểu rõ nhịp điệu của cậu. Tớ biết khi nào cậu vui, khi nào cậu buồn, và khi nào cậu sắp bị lạc khỏi quỹ đạo."
Anh ngập ngừng một chút, ánh mắt lảng tránh nhìn lên những tán lá. "Tớ là người hiểu cậu rõ nhất, Hạ Sênh. Đừng bao giờ nghi ngờ điều đó."
Hạ Sênh cảm thấy một dòng điện ấm áp lan tỏa khắp người. Không có lời tỏ tình hoa mỹ, nhưng lời cam đoan này lại mang sức nặng của sự thật.
"Vậy, nếu tớ chọn khao khát đó làm chủ đề cho bài múa của tớ..." Hạ Sênh lẩm bẩm, nhìn xuống chân. "Liệu nó có... quá cá nhân không?"
Lục Diên lại mỉm cười. Nụ cười lần này chứa đầy sự khích lệ và tin tưởng. "Nếu nó là sự thật của cậu, thì nó sẽ là tuyệt tác. Cứ làm những gì cậu cảm thấy cần phải làm đi. Tớ sẽ ở hàng ghế đầu. Như mọi khi."
Hạ Sênh hít một hơi sâu, sự bối rối ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự quyết tâm. Cô đã tìm thấy nhịp điệu mới cho bài múa của mình.
"Cảm ơn cậu, Lục Diên. Về nhà đi thôi," cô nói, đạp xe ra khỏi gốc bàng, hướng về con đường có ánh đèn mờ.
Lục Diên đứng nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi cô khuất hẳn. Anh không lấy sách vở ra học, cũng không kiểm tra điện thoại. Anh chỉ đứng đó, chạm nhẹ vào nơi Hạ Sênh vừa đứng.
Anh biết, anh đã giải quyết được vấn đề 'phân tâm' của cô bằng cách biến mình thành điểm tựa. Và giờ đây, anh phải đối mặt với biến số khó giải nhất của cuộc đời mình: Tình cảm không thể tính toán mà anh dành cho cô.