MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Độ Của Mùa HèChương 3: Thỏa Thuận

Nhịp Độ Của Mùa Hè

Chương 3: Thỏa Thuận

786 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, phòng tập ballet B trở nên nhộn nhịp hơn bình thường. Hạ Sênh bước vào với tâm trạng hoàn toàn khác. Cô không còn nhìn ra ngoài cửa sổ, không còn phân vân. Ánh mắt cô giờ đây tập trung hoàn toàn vào tấm gương lớn, nơi cô phải đối diện với chính mình.

Cô quyết định: Khao khát của cô là sự chân thật tuyệt đối trong một thế giới luôn đòi hỏi sự hoàn hảo.

Thầy giáo Biên, một vũ sư nghiêm khắc nhưng tận tâm, nhìn cô từ xa.

"Hạ Sênh," thầy gọi, giọng thầy vang vọng trong phòng. "Tình trạng của em thế nào? Đã tìm thấy cảm hứng chưa?"

"Em tìm thấy rồi ạ," Hạ Sênh đáp. "Em sẽ múa về sự kết nối. Về việc tìm thấy một nhịp điệu riêng giữa hai người, vượt lên trên mọi sự mong đợi của thế giới."

Thầy Biên nhíu mày. "Nghe có vẻ hơi mơ hồ, nhưng thầy thích ý tưởng đó. Hãy thử đi. Em có một tuần để phác thảo bài múa."

Hạ Sênh bắt đầu luyện tập, tập trung vào việc chuyển tải cảm xúc từ bên trong ra ngoài. Cô không chỉ là kỹ thuật, cô muốn là một câu chuyện. Nhưng ngay lúc đó, cánh cửa phòng tập mở ra.

Bước vào là Dịch Dương, một vũ công tài năng vừa trở về từ học viện múa danh tiếng ở nước ngoài. Dịch Dương cao ráo, mái tóc xoăn nhẹ và ánh mắt đầy tự tin. Anh ta không chỉ là một vũ công, anh ta là một ngôi sao—người luôn sẵn sàng chiếm trọn sân khấu và ánh đèn.

"Chào thầy Biên," Dịch Dương nói, nở một nụ cười quyến rũ. "Em đã trở về. Nghe nói trường mình đang tìm kiếm người dự thi cấp quốc gia. Em nghĩ em là lựa chọn tốt nhất."

Thầy Biên giới thiệu Dịch Dương với cả lớp. "Đây là Dịch Dương. Cậu ấy sẽ luyện tập cùng chúng ta và có thể sẽ là người đại diện cho trường."

Hạ Sênh cảm thấy có một luồng áp lực mới trong phòng. Dịch Dương không chỉ là một đối thủ cạnh tranh, mà còn là một cực đối lập với Lục Diên. Nếu Lục Diên đại diện cho sự ổn định, logic và sự bảo vệ thầm lặng, thì Dịch Dương là sự nổi loạn, cảm xúc bùng nổ và sự chú ý rõ ràng.

Sau buổi tập, Dịch Dương tiến đến chỗ Hạ Sênh. Anh ta quan sát động tác của cô một cách chăm chú, không hề che giấu sự đánh giá.

"Cậu Hạ Sênh, phải không? Vũ công nổi bật nhất ở đây, tôi biết," Dịch Dương nói, giọng điệu thân thiện nhưng có chút kiêu ngạo. "Kỹ thuật của cậu rất tốt, nhưng cảm xúc... có vẻ hơi bị kiềm chế."

Hạ Sênh nhíu mày. "Kiềm chế?"

"Đúng vậy. Giống như cậu đang cố gắng múa theo một công thức nào đó vậy," Dịch Dương cười lớn. "Múa là phải đốt cháy sân khấu! Cậu nên học cách thả lỏng một chút. Hay là, cậu bị ai đó cố gắng ổn định quá rồi?"

Câu nói này như một mũi tên trúng vào mối quan hệ giữa cô và Lục Diên.

"Đó là phong cách của tớ," Hạ Sênh lạnh lùng đáp.

"Phong cách hay là sự sợ hãi?" Dịch Dương thách thức. "Sợ hãi khi để cảm xúc dẫn lối. Nhưng đừng lo, tôi có thể giúp cậu. Hay là tối nay, chúng ta đi uống nước và nói chuyện về cảm xúc nhé? Tôi biết vài nơi tuyệt vời để bung lụa."

Hạ Sênh cảm thấy khó chịu. Cô không quen với kiểu giao tiếp quá trực tiếp và có phần lấn lướt này.

"Cảm ơn. Tối nay tớ bận rồi," cô từ chối. "Tớ có cuộc hẹn quan trọng hơn. Tớ phải bảo vệ sự ổn định của mình."

Khi Hạ Sênh rời khỏi phòng tập, cô bất giác thấy Lục Diên đang đứng dựa vào bức tường gần đó, tay cầm một cuốn sách vật lý. Anh đến sớm hơn thường lệ, có lẽ để đợi cô.

Anh không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào Hạ Sênh. Nhưng ánh mắt anh thoáng qua sự khó chịu và cảnh giác khi nhìn thấy Dịch Dương đang nhìn theo bóng lưng cô.

Dịch Dương, nhận ra Lục Diên, nhếch môi cười. Hai "cực đối lập" đã chính thức chạm mặt.

"Chào Lục Diên," Dịch Dương lên tiếng. "Tôi đoán cậu là 'biến số ổn định' đang cố gắng kiểm soát vũ công của chúng ta, đúng không?"

Lục Diên gập sách lại, ánh mắt sắc lạnh. "Tôi là người giúp cô ấy bay. Còn cậu, chỉ là thứ khiến cô ấy mất tập trung."