Lục Diên tiến lại chỗ Hạ Sênh, bỏ qua Dịch Dương. Anh đưa cho cô một chai nước lạnh.
"Học thêm một tiếng không?" Lục Diên hỏi, giọng anh đã lấy lại vẻ bình thường.
"Hôm nay tớ mệt rồi," Hạ Sênh lắc đầu, nhưng cô vẫn nhận chai nước. "Tớ phải về nghiên cứu bài múa. Nhưng..." cô liếc nhìn Dịch Dương, người vẫn đang đứng nhìn họ với vẻ thích thú. "Cậu đến sớm thế?"
"Kiểm tra biến số," Lục Diên nói ngắn gọn. Dù câu trả lời mang tính logic, Hạ Sênh hiểu anh đang nói về Dịch Dương.
"Cậu ta là Dịch Dương, bạn cùng lớp múa của tớ," Hạ Sênh giới thiệu, giọng có chút miễn cưỡng. "Cậu ta nói tớ múa bị kiềm chế."
"Đừng nghe cậu ta," Lục Diên nói. "Mỗi người có một nhịp điệu riêng. Cậu ta là nhịp đập nhanh đầy hỗn loạn. Cậu là nhịp điệu ổn định có thể kéo dài vĩnh cửu. Cái cậu ta có không phải là thứ cậu cần."
Dịch Dương đi đến, tự nhiên chen vào giữa hai người. "Chào. Lục Diên, đúng không? Cậu nổi tiếng với việc không thể mắc sai lầm, tôi biết. Nhưng cuộc sống không phải là toán học. Trong múa, một chút sai lầm có thể tạo ra tuyệt tác. Cậu nên dạy cô ấy điều đó."
Lục Diên nhìn thẳng vào Dịch Dương, ánh mắt không hề nao núng. "Tôi dạy cô ấy cách tồn tại bền vững, không phải cách bốc cháy và lụi tàn nhanh chóng."
"Ồ, tồn tại ư? Nghe nhàm chán thế," Dịch Dương cười.
Hạ Sênh cảm thấy không khí căng thẳng đến mức cô phải lên tiếng. "Dịch Dương, cậu nói đúng, có lẽ tớ cần một chút cảm xúc mạnh hơn. Lục Diên, cậu ấy cũng đúng, tớ không muốn bị ngã. Tớ phải tìm ra điểm cân bằng."
Dịch Dương nhún vai. "Khi nào muốn tìm cảm xúc mạnh, cứ tìm tôi. Tôi là chuyên gia."
Lục Diên nắm lấy tay Hạ Sênh một cách tự nhiên. Bàn tay anh lạnh và chắc chắn. "Đi thôi, Hạ Sênh. Cậu cần một buổi tối yên tĩnh để tự tìm ra nhịp điệu của mình."
Hạ Sênh cảm thấy lòng mình ấm lên. Cô biết, việc Lục Diên nắm tay cô không phải là sự thể hiện tình cảm lãng mạn, mà là một hành động đánh dấu lãnh thổ rất rõ ràng. Nó nói: Cô ấy thuộc về sự ổn định này.
Trên đường về, Lục Diên không nói gì về Dịch Dương. Anh chỉ tập trung vào việc đảm bảo cô an toàn.
"Cậu đã nghĩ ra động tác nào cho bài múa về khao khát chưa?" Lục Diên hỏi, khi họ đi bộ qua công viên có hàng phượng nở đỏ rực.
"Chưa," Hạ Sênh trả lời. "Tớ muốn thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối. Nhưng tin tưởng là một cảm xúc tĩnh. Làm sao để thể hiện nó bằng vũ đạo?"
Lục Diên suy nghĩ một chút, rồi anh dừng lại. Anh xoay người, đối diện với cô.
"Thử thế này," anh nói. "Tin tưởng không phải là tĩnh. Tin tưởng là khi cậu rơi... và biết chắc chắn có ai đó sẽ đỡ cậu."
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên eo cô. "Múa là phải thử thách sự ổn định. Cậu hãy ngả người ra phía sau, Hạ Sênh. Ngả hết sức có thể. Đừng sợ. Tớ sẽ là điểm tựa của cậu."
Hạ Sênh nhìn vào đôi mắt anh. Cô biết, đây là một bài kiểm tra, cả về vật lý lẫn cảm xúc. Cô nhắm mắt lại, hoàn toàn buông lỏng cơ thể. Cô ngả người ra phía sau, dần dần, càng lúc càng xa khỏi trọng tâm của mình.
Cô ngả đến khi cảm thấy mình sắp chạm đất. Nhưng giây tiếp theo, bàn tay chắc chắn của Lục Diên đã đỡ lấy cô, giữ cô lơ lửng trong không trung một cách hoàn hảo.
"Thấy chưa?" Lục Diên thì thầm. "Đó là tin tưởng. Sự mạo hiểm của cậu cộng với sự ổn định của tớ. Đó là nhịp điệu mới của chúng ta."
Cô mở mắt ra, khuôn mặt họ rất gần nhau. Tim cô đập thình thịch. Lục Diên nhẹ nhàng kéo cô đứng thẳng dậy. Khoảnh khắc ấy, họ không còn là bạn bè nữa. Nhịp điệu mùa hè đã chuyển sang một giai đoạn mới.