MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Độ Của Mùa HèChương 5: Độc Chiếm

Nhịp Độ Của Mùa Hè

Chương 5: Độc Chiếm

810 từ · ~5 phút đọc

Ba ngày sau buổi gặp mặt căng thẳng ở phòng tập, Hạ Sênh bắt đầu áp dụng ý tưởng "tin tưởng" của Lục Diên vào bài múa của mình. Cô cố gắng múa với sự thả lỏng và mạo hiểm hơn, đặc biệt là trong các động tác ngả người và xoay tròn. Cô múa không phải để trình diễn kỹ thuật, mà để kể câu chuyện về việc dám buông bỏ sự kiểm soát.

Buổi tập hôm đó, thầy Biên rất hài lòng.

"Tốt lắm, Hạ Sênh! Em đã tìm thấy sự tự do trong động tác," thầy Biên khen ngợi. "Nhưng em vẫn thiếu một chút... ngọn lửa."

Đó là lúc Dịch Dương bước vào. Anh ta luôn xuất hiện vào những khoảnh khắc cô cần nhất hoặc khó khăn nhất.

"Em có thể giúp cậu ấy, thưa thầy," Dịch Dương nhanh chóng đề nghị. "Thiếu ngọn lửa là vì cậu ấy múa quá an toàn. Cảm xúc không bùng nổ thì làm sao có lửa được?"

Thầy Biên gật đầu. "Được, Dịch Dương. Cậu thử nhảy cùng Hạ Sênh một đoạn xem sao. Hai em có thể học hỏi lẫn nhau."

Hạ Sênh hơi do dự, nhưng cô biết đây là cơ hội để thử thách bản thân. Cô bắt đầu múa. Dịch Dương tham gia. Ngay lập tức, sự khác biệt xuất hiện.

Khi múa với Dịch Dương, cô không cần phải nghĩ về sự ổn định. Anh ta là một dòng chảy mạnh mẽ, lôi kéo cô vào những động tác nhanh, dứt khoát, và đầy cảm xúc. Dịch Dương không đỡ cô; anh ta ném cô lên, và cô phải tự tìm cách tiếp đất. Đó là cảm giác nguy hiểm và mạo hiểm mà cô chưa từng trải qua.

Hạ Sênh cảm thấy adrenaline tăng vọt. Cô nhảy cao hơn, xoay nhanh hơn, và cảm xúc bùng nổ một cách tự nhiên.

Sau khi kết thúc, thầy Biên vỗ tay tán thưởng. "Tuyệt vời! Hạ Sênh, khi múa với Dịch Dương, em hoàn toàn trở thành một người khác! Cảm xúc của em thật sự được giải phóng!"

Dịch Dương mỉm cười đắc thắng. "Thấy chưa? Cảm ơn nhé, Hạ Sênh. Cậu đã cho tôi một bài tập tuyệt vời."

"Cậu là người dạy tớ," Hạ Sênh thừa nhận, cô thở dốc. Cảm giác phấn khích và kiệt sức đan xen.

Tối hôm đó, Lục Diên đợi cô ở quán cà phê quen thuộc, nơi luôn có tiếng nhạc cổ điển êm dịu. Anh đang ngồi bên chiếc laptop, giải một bài toán nhìn phức tạp hơn bình thường.

"Hôm nay có vẻ mệt hơn bình thường," Lục Diên nhận xét khi cô ngồi xuống. Anh nhìn cô một cách chăm chú.

"Tớ múa cùng Dịch Dương," Hạ Sênh giải thích, giọng cô vẫn còn chút phấn khích. "Cậu ấy làm tớ cảm thấy... tự do hơn. Tớ không cần phải nghĩ về sự ổn định nữa. Tớ cứ nhảy thôi."

Lục Diên dừng lại. Anh chậm rãi đóng chiếc laptop lại, như thể vừa đóng lại một cánh cửa sổ logic.

"Tự do?" Lục Diên hỏi, giọng anh trầm xuống, không còn sự ấm áp thường thấy. "Tự do mà cậu phải mệt lả và kiệt sức thế này à?"

"Đó là sự tự do của nghệ thuật, Lục Diên," Hạ Sênh cãi lại. "Cậu ấy làm tớ bùng nổ. Tớ cảm thấy mình thật sống!"

Lục Diên nhìn thẳng vào cô. "Tự do mà không có kỷ luật thì chỉ là hỗn loạn," anh nói. "Và hỗn loạn thì luôn có cái giá của nó."

"Cậu sợ tớ hỗn loạn à?" Hạ Sênh hỏi thẳng. "Hay cậu sợ tớ thoát khỏi cái vòng ổn định mà cậu tạo ra?"

Lục Diên thở dài. Anh không tranh cãi. Anh chỉ đặt một hộp sữa tươi lên bàn, loại sữa mà cô thích nhất.

"Tớ không sợ cậu thoát khỏi tớ, Hạ Sênh," anh nói, ánh mắt anh chứa đựng sự buồn bã sâu sắc. "Tớ chỉ sợ cậu bị thiêu cháy bởi thứ lửa cậu không kiểm soát được. Cậu đã quên bài học ngả người rồi sao? Cậu ngả ra, và tớ đỡ. Cậu mạo hiểm, và tớ chịu rủi ro. Đó là cân bằng. Dịch Dương không dạy cậu cân bằng. Cậu ta chỉ dạy cậu cách liều mạng."

Hạ Sênh im lặng. Cô nhận ra, lời nói của Lục Diên luôn là sự thật. Nhưng cô cũng không thể phủ nhận cảm giác sống động khi múa cùng Dịch Dương. Cô đang ở ngã ba đường, giữa sự ổn định an toàn và cảm xúc mãnh liệt.

"Lục Diên," Hạ Sênh nói, giọng cô mềm đi. "Tớ chỉ là đang cố gắng tìm ra nhịp điệu của chính tớ thôi. Cậu đừng giận."

Lục Diên lắc đầu. "Tớ không giận. Tớ chỉ lo. Đi thôi, tớ đưa cậu về. Ngày mai, chúng ta bắt đầu bài tập mới. Bài tập về Giới hạn."