MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Độ Của Mùa HèChương 6: Vết Thương

Nhịp Độ Của Mùa Hè

Chương 6: Vết Thương

864 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Hạ Sênh nhận được một tin nhắn từ Lục Diên: Hôm nay, không học trong phòng. Tới sân thượng trường.

Hạ Sênh hơi bất ngờ. Sân thượng trường họ là nơi ít người lui tới, thường bị khóa, nhưng Lục Diên luôn có cách để mở khóa mọi thứ, từ cánh cửa vật lý cho đến những công thức toán học.

Khi Hạ Sênh lên tới nơi, ánh nắng ban mai rực rỡ đã nhuộm vàng không gian. Lục Diên đã ở đó. Anh không mang theo sách toán hay máy tính, thay vào đó là một chiếc máy nghe nhạc nhỏ và hai chai nước.

"Bài tập về Giới hạn hôm nay," Lục Diên nói, giọng anh có chút hứng thú hiếm thấy.

"Giới hạn à? Cậu định cho tớ giải bài toán tích phân hay sao?" Hạ Sênh cười.

Lục Diên lắc đầu. "Toán học và múa giống nhau ở một điểm: đều phải biết giới hạn của bản thân để không bị vỡ. Cậu múa quá tự do với Dịch Dương, nhưng quên mất biên độ an toàn."

Anh bật máy nghe nhạc. Một bản nhạc không lời du dương, nhưng có nhịp điệu rất rõ ràng, vang lên.

"Hạ Sênh, tớ muốn cậu múa." Lục Diên chỉ vào một vùng gạch trên sân thượng, nơi có một vết nứt nhỏ. "Vùng múa của cậu chỉ là 1 mét vuông này thôi. Không được bước ra ngoài."

Hạ Sênh nhíu mày. "Nhưng múa ballet cần không gian! Bài múa về khao khát thì càng cần sự mở rộng và bay bổng chứ!"

"Bay bổng mà vẫn nằm trong giới hạn mới là đỉnh cao," Lục Diên giải thích. "Cậu phải dùng hết mọi kỹ thuật, mọi cảm xúc của mình để thể hiện khao khát trong không gian nhỏ bé đó. Khi cậu bị bó buộc, cậu sẽ buộc phải tìm ra sức mạnh nội tại để vượt qua."

Hạ Sênh bắt đầu thử. Cô cố gắng thực hiện những động tác quen thuộc, nhưng chỉ trong vòng 1 mét vuông. Ngay lập tức, cô thấy khó khăn. Những cú xoay người lớn bị cản trở, những bước nhảy dài không thể thực hiện. Cô buộc phải chuyển sang những động tác nhỏ hơn, tập trung hơn vào biểu cảm gương mặt và sự kiểm soát cơ thể ở mức độ vi mô.

Trong lúc cô múa, Lục Diên không hề rời mắt. Anh không chỉ quan sát, anh đang phân tích cô.

"Chưa đủ!" Lục Diên đột nhiên lên tiếng. "Khao khát của cậu vẫn chỉ là một đường thẳng. Cậu đang sợ hãi giới hạn đó, Hạ Sênh! Cậu phải chiến đấu với giới hạn, chứ không phải chấp nhận nó một cách thụ động."

Hạ Sênh cắn môi. Cô nhận ra Lục Diên nói đúng. Cô đang cảm thấy bị gò bó.

"Vậy tớ phải làm gì?" cô hỏi, mệt mỏi.

Lục Diên bước vào vùng 1 mét vuông đó, đối diện cô. Khoảng cách giữa họ trở nên cực kỳ gần.

"Hãy thử động tác này," Lục Diên nói. Anh đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng dẫn cô vào một tư thế múa đôi đơn giản. "Hãy tưởng tượng, giới hạn này chính là tình yêu hoặc khao khát của cậu. Nó bao bọc cậu, nhưng nó cũng là nguồn lực của cậu. Cậu phải dùng chính nó để đẩy bản thân lên cao hơn."

Anh xoay cô một vòng nhẹ, cực kỳ sát. Hơi thở anh phả vào tóc cô. Hạ Sênh cảm nhận được cơ thể anh, sự chắc chắn và ấm áp của anh. Trong không gian hẹp đó, mọi rung động đều được phóng đại. Cô không thể múa theo kỹ thuật, cô chỉ có thể múa theo trực giác và cảm xúc đối với anh.

Khi múa gần Lục Diên như vậy, cô không thấy bị kiềm chế nữa. Cô cảm thấy an toàn một cách mãnh liệt.

Đúng lúc đó, cánh cửa sân thượng bật mở. Dịch Dương xuất hiện, tay cầm chiếc điện thoại.

"Ồ, xin lỗi. Tôi không biết đây là phòng tập riêng tư của hai bạn," Dịch Dương cười lớn, nhưng trong mắt anh ta không có chút xin lỗi nào. "Múa đôi trên sân thượng? Khá lãng mạn đấy, nhưng có vẻ... hơi an toàn quá nhỉ?"

Lục Diên lập tức buông Hạ Sênh ra, vẻ mặt anh trở nên căng thẳng.

"Cậu làm gì ở đây?" Lục Diên hỏi, giọng anh lạnh lùng.

"Tìm Hạ Sênh thôi. Thầy Biên muốn tôi và cô ấy tập ghép đôi cho bài thi. Tiện thể, tôi có mang theo nhạc. Nhạc của tôi mới là nhịp điệu thực sự của mùa hè, không phải mấy bản giao hưởng nhàm chán này."

Dịch Dương tắt nhạc của Lục Diên, thay vào đó là một bản nhạc Latin sôi động, đầy đam mê.

"Hạ Sênh, nhảy với tôi đi," Dịch Dương thách thức. "Hãy cho Lục Diên thấy, tự do không cần giới hạn!"

Hạ Sênh nhìn Lục Diên. Ánh mắt Lục Diên có một sự cảnh báo không lời.

"Đi đi," Lục Diên nói, giọng anh trầm xuống. "Hãy nhảy với cậu ta. Nhưng hãy nhớ, giới hạn của cậu là do cậu định nghĩa, không phải do bất kỳ ai khác."