Hạ Sênh bước ra khỏi vùng 1 mét vuông, tiến về phía Dịch Dương. Cô biết, đây không chỉ là một buổi tập múa, đây là một cuộc chứng minh giữa hai tư tưởng đối lập: Logic và Cảm xúc, Ổn định và Hỗn loạn.
Dịch Dương bắt đầu múa. Anh ta là một dòng nước xoáy không thể kiểm soát. Anh ta kéo cô vào những động tác đòi hỏi sự linh hoạt tối đa, những cú nhấc bổng đầy mạo hiểm. Khi múa cùng Dịch Dương, Hạ Sênh cảm thấy mình như đang đứng trên đỉnh của một ngọn núi lửa đang phun trào. Cô không có thời gian để suy nghĩ, chỉ có thể để cơ thể phản ứng theo nhịp điệu sôi động.
Lục Diên đứng yên, khoanh tay nhìn họ. Anh không hề chen ngang, nhưng ánh mắt anh là một sự phân tích không ngừng.
Dịch Dương kết thúc bài múa bằng một động tác xoay người mạnh mẽ, suýt chút nữa làm Hạ Sênh mất thăng bằng. Anh ta giữ cô lại ở giây cuối cùng.
"Thấy chưa, Lục Diên?" Dịch Dương thở dốc, cười rạng rỡ. "Cái này mới là sống chứ! Cảm giác của cậu ấy, cậu không bao giờ có thể tính toán được!"
Hạ Sênh cảm thấy mệt lả, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác phấn khích mãnh liệt.
"Tớ cảm thấy... tuyệt vời," Hạ Sênh thừa nhận.
Lục Diên chậm rãi đi đến, không hề nhìn Dịch Dương, mà chỉ nhìn thẳng vào Hạ Sênh.
"Cảm giác tuyệt vời, đúng," Lục Diên nói, giọng anh bình tĩnh một cách đáng sợ. "Nhưng cậu đã múa vượt qua giới hạn của mắt cá chân trái ba lần. Độ căng cơ của cậu đã chạm mức báo động. Nếu cậu tiếp tục múa với tần suất cảm xúc này, cậu sẽ bị chấn thương nặng trước ngày thi."
Anh dùng ngôn ngữ logic để tấn công vào điểm yếu của sự bốc đồng. Dịch Dương lập tức xụ mặt.
"Này, cậu đừng phá hỏng tâm trạng của cô ấy bằng mấy cái dữ liệu y khoa khô khan đó chứ!" Dịch Dương phản đối.
"Tôi không phá hỏng," Lục Diên đáp. "Tôi chỉ chỉ ra rủi ro. Cảm xúc không phải là nguồn năng lượng vô tận, Dịch Dương. Nó là một nguồn lực hữu hạn, và cần phải được quản lý một cách khoa học."
Hạ Sênh nhìn thấy sự đối lập rõ ràng giữa hai người. Lục Diên luôn đặt sự an toàn của cô lên hàng đầu, ngay cả khi nó làm giảm đi sự thăng hoa. Dịch Dương thì đặt sự thăng hoa lên trên hết, bất chấp rủi ro.
"Tớ hiểu rồi," Hạ Sênh nói, cô tiến lại chỗ Lục Diên. "Cảm ơn hai cậu. Tớ cần một mình để tổng hợp lại."
Cô nhìn Lục Diên. "Tớ về thôi. Tớ cần phải phân tích lại giới hạn của tớ."
Lục Diên gật đầu. Anh biết Hạ Sênh đã hiểu ra vấn đề. Anh quay sang Dịch Dương, ánh mắt anh đầy sự cảnh báo.
"Đừng cố gắng thay đổi nhịp điệu của cô ấy," Lục Diên nói. "Nó là của tôi."
Dịch Dương cười nhếch mép. "Ồ, cậu là nhà vật lý học kiểm soát nhịp điệu à? Cậu không sợ mất cô ấy vào tay cảm xúc sao?"
"Cảm xúc có thể thay đổi. Nhưng sự tin tưởng thì không," Lục Diên khẳng định, giọng anh chắc nịch như một lời thề.