MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Độ Của Mùa HèChương 10: Giới Hạn

Nhịp Độ Của Mùa Hè

Chương 10: Giới Hạn

753 từ · ~4 phút đọc

Hạ Sênh quyết định tạm thời ngừng buổi học thêm với Lục Diên. Cô cần không gian để tự định hình lại "nhịp điệu" của mình. Lời cảnh báo của Lục Diên và câu chuyện về Tống Vãn đã tạo ra một rào cản lớn giữa họ.

Cô lao vào luyện tập một cách điên cuồng, cố gắng chứng minh cho Lục Diên thấy, cô có thể kiểm soát được cả sự bùng nổ lẫn kỷ luật. Cô múa một mình, trong một góc khuất của phòng tập, tìm cách kết hợp những động tác mạo hiểm của Dịch Dương với sự chính xác tuyệt đối mà Lục Diên đã dạy.

Bài múa của cô dần trở nên mạnh mẽ và cảm xúc hơn. Nó không còn chỉ là sự "tin tưởng" đơn thuần, mà là sự "tin tưởng vào bản thân" để mạo hiểm và tự đỡ chính mình khi ngã.

Dịch Dương, nhận thấy Hạ Sênh tách biệt khỏi Lục Diên, càng lúc càng có cơ hội tiếp cận cô. Anh ta không ép buộc, chỉ nhẹ nhàng khích lệ cô mạo hiểm hơn.

"Cậu thấy không, Hạ Sênh? Cảm xúc của cậu bây giờ mới thực sự tỏa sáng," Dịch Dương khen ngợi sau một buổi tập. "Cậu không cần một người bảo vệ. Cậu cần một người cùng cậu thắp lửa."

"Lửa đó có thể thiêu cháy tớ," Hạ Sênh đáp, cô vẫn cảnh giác.

Dịch Dương cười rạng rỡ. "Thì đã sao? Thà bốc cháy một lần rồi lụi tàn, còn hơn sống một cuộc đời an toàn mà không có lửa. Hơn nữa, cậu đâu có cô đơn. Tớ ở đây, sẵn sàng bốc cháy cùng cậu."

Lời nói của Dịch Dương nghe lãng mạn, nhưng Hạ Sênh nhận ra sự vô trách nhiệm trong đó. Lục Diên sẵn sàng chịu trách nhiệm cho mọi rủi ro của cô; Dịch Dương chỉ sẵn sàng chia sẻ sự mạo hiểm.

Một buổi chiều, khi Hạ Sênh đang đi bộ về nhà sau buổi tập khuya, cô thấy Lục Diên đang đứng đợi cô ở góc phố quen thuộc, nơi có cây bàng cổ thụ. Anh không đợi cô trong phòng học, mà đợi cô ở nơi cô dễ bị nguy hiểm nhất.

Anh không nói gì về việc họ không học cùng nhau. Anh chỉ nhẹ nhàng đưa cho cô một chai sữa tươi ấm và một chiếc hộp nhỏ.

"Đây là gì vậy?" Hạ Sênh hỏi, giọng cô mềm đi.

"Chiếc hộp này có cảm biến nhiệt," Lục Diên giải thích, giọng anh bình tĩnh. "Tớ đã tính toán được rằng sau mỗi buổi tập cường độ cao, cơ bắp của cậu cần được xoa bóp trong khoảng nhiệt độ 35

∘

C để giảm thiểu rủi ro viêm nhiễm. Đừng cố gắng tự xoay xở."

Anh luôn dùng logic để che giấu sự quan tâm. Hạ Sênh cảm thấy nước mắt dâng lên.

"Cậu luôn tính toán mọi thứ, Lục Diên. Cậu không mệt mỏi sao?"

Lục Diên nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh chứa đựng sự buồn bã sâu sắc.

"Tớ không mệt khi làm điều đó cho cậu, Hạ Sênh. Tớ yêu sự an toàn và sự ổn định của cậu. Nó là nhịp điệu hoàn hảo trong cuộc đời đầy biến số của tớ."

Đây không phải là một lời tỏ tình lãng mạn, mà là một lời tuyên bố về nhu cầu. Anh cần sự ổn định của cô để bản thân anh được cân bằng.

Hạ Sênh nhìn hộp cảm biến nhiệt trên tay. Cô hiểu, sự bảo vệ của Lục Diên không phải là gông cùm, mà là một hệ thống hỗ trợ sự sống được xây dựng bằng tình yêu.

"Nếu tớ chấp nhận chiếc hộp này," Hạ Sênh hỏi. "Điều đó có nghĩa là tớ phải từ bỏ ngọn lửa của mình không?"

Lục Diên lắc đầu. "Không. Nó có nghĩa là cậu biết cách quản lý ngọn lửa đó. Cậu có thể bốc cháy, nhưng tớ sẽ đảm bảo cậu có một chiếc bình cứu hỏa ở gần."

Hạ Sênh mỉm cười, một nụ cười thật lòng. Cô đã tìm thấy câu trả lời. Cô không cần phải chọn giữa hai người. Cô cần phải tổng hợp hai người thành một nhịp điệu của riêng mình.

"Được rồi, Lục Diên. Tớ sẽ dùng chiếc hộp của cậu. Nhưng tớ vẫn sẽ múa với Dịch Dương. Tớ cần phải học cách kiểm soát ngọn lửa của mình."

Lục Diên không hề tranh cãi. Anh chỉ gật đầu, ánh mắt anh sáng lên. Anh đã thắng một nửa trận chiến: Tin tưởng.