MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Độ Của Mùa HèChương 9: Lửa

Nhịp Độ Của Mùa Hè

Chương 9: Lửa

910 từ · ~5 phút đọc

Lời nói của Dịch Dương cứ xoáy sâu vào tâm trí Hạ Sênh. Mối tình đầu của Lục Diên, Tống Vãn, một vũ công đã chọn an toàn và từ bỏ sân khấu vì logic của anh? Hạ Sênh cảm thấy lạnh người, mặc dù quán cà phê vẫn ấm áp.

"Cậu nói gì vậy, Dịch Dương? Tống Vãn... Tớ chưa từng nghe Lục Diên nhắc đến," Hạ Sênh hỏi, giọng cô không giấu được sự lo lắng.

Dịch Dương nhún vai, vẻ mặt anh ta có chút tiếc nuối giả tạo. "Chuyện cũ rồi. Nhưng đó là câu chuyện kinh điển về kỷ luật vs. đam mê. Lục Diên luôn đặt sự ổn định lên trên hết, ngay cả trong tình yêu. Anh ta muốn Tống Vãn đảm bảo tương lai học vấn, thay vì theo đuổi một sự nghiệp múa đầy rủi ro. Tống Vãn đã làm theo, và cô ấy đã không còn múa nữa."

"Tại sao cậu lại kể cho tớ nghe chuyện này?" Hạ Sênh nhìn thẳng vào Dịch Dương.

"Vì tôi không muốn cậu đi vào vết xe đổ đó," Dịch Dương đáp, anh ta tiến lại gần hơn. "Cậu và Tống Vãn có cùng một loại ánh sáng rực rỡ. Lục Diên sẽ dập tắt nó bằng sự hợp lý hóa của anh ta. Hãy tin tôi, Hạ Sênh. Tự do không bao giờ có thể sống chung với sự kiểm soát."

Hạ Sênh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cô hiểu Lục Diên. Anh luôn lo lắng cho cô, luôn phân tích rủi ro. Nhưng nếu sự bảo vệ của anh lại là một cái bẫy, ngăn cô đạt được khao khát lớn nhất của mình?

"Tớ phải về," Hạ Sênh đột ngột đứng dậy. Cô không muốn nghe thêm nữa.

Dịch Dương không ngăn cản, chỉ nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý. "Cứ suy nghĩ đi, Hạ Sênh. Khi nào cậu sẵn sàng đốt cháy sân khấu, hãy tìm tớ."

Sáng hôm sau, cuộc gặp gỡ với Lục Diên diễn ra trong không khí căng thẳng. Lục Diên không hề hỏi cô tối qua đã làm gì, anh chỉ tập trung vào việc giải bài tập. Nhưng Hạ Sênh biết, anh đã cảm nhận được sự khác lạ từ cô.

"Tớ có chuyện muốn nói," Hạ Sênh lên tiếng, cô đặt bút xuống.

Lục Diên dừng lại, nhìn cô, ánh mắt anh điềm tĩnh nhưng có vẻ mệt mỏi. "Chuyện gì vậy, Hạ Sênh?"

"Tống Vãn. Cô ấy là ai?" Hạ Sênh hỏi thẳng.

Lục Diên nhắm mắt lại trong giây lát, như thể cô vừa đọc trúng một biến số mà anh đã cố gắng giấu kín.

"Cô ấy là bạn học cũ, và... mối tình đầu của tớ," Lục Diên trả lời, giọng anh hơi khàn đi. "Mọi chuyện đã qua lâu rồi."

"Cô ấy là một vũ công," Hạ Sênh tiếp tục, giọng cô cứng rắn. "Và cô ấy đã từ bỏ múa vì lời khuyên của cậu, đúng không? Cậu đã chọn logic cho cô ấy, Lục Diên. Cậu đã chọn an toàn thay vì đam mê."

Lục Diên nhìn cô với vẻ ngạc nhiên và đau đớn. Anh không ngờ chuyện này lại bị khơi ra.

"Không phải lời khuyên của tớ, Hạ Sênh. Đó là sự lựa chọn của cô ấy. Tớ chỉ chỉ ra rằng, nếu cô ấy tiếp tục múa với cường độ chấn thương cao như vậy, cô ấy sẽ mất khả năng đi lại sau tuổi ba mươi. Tớ đã phân tích dữ liệu thể chất của cô ấy."

"Và cậu nghĩ cô ấy cần một người phân tích rủi ro, thay vì một người ủng hộ giấc mơ?" Hạ Sênh gần như hét lên, cảm xúc dồn nén bấy lâu bùng nổ. "Cậu có biết, nghệ thuật không thể dùng toán học để tính toán không, Lục Diên? Cậu đang cố gắng làm điều tương tự với tớ!"

Lục Diên chậm rãi đứng dậy, anh đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

"Đúng, tớ đang cố gắng. Và tớ không hối hận," anh nói. "Tống Vãn là một tài năng rực rỡ, nhưng cô ấy quá liều lĩnh. Tớ không thể nhìn người mình quan tâm tự hủy hoại bản thân vì một thứ gọi là đam mê không giới hạn. Nếu đam mê đó có cái giá là cả tương lai của cậu, tớ sẽ tìm mọi cách để thay đổi nó. Tớ không bao giờ muốn cậu phải đau khổ, Hạ Sênh."

"Nhưng cậu đã chọn sự mất mát cho cô ấy!" Hạ Sênh nói, cô cảm thấy nước mắt đã chực trào. "Cậu có hiểu cảm giác bị cắt đứt khỏi thứ mình yêu nhất không?"

Lục Diên quay lại, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm túc và kiên định. "Tớ hiểu. Nhưng tớ cũng hiểu cảm giác bất lực khi nhìn người mình yêu tan vỡ. Hạ Sênh, tớ sẽ không để lịch sử lặp lại. Nếu cậu tiếp tục bị Dịch Dương lôi kéo vào sự hỗn loạn, tớ sẽ cắt đứt điều đó, vì an toàn của cậu."

Lời nói này của Lục Diên không phải là tình yêu, mà là lời cảnh báo của một người kiểm soát. Hạ Sênh cảm thấy tình bạn của họ đang đứng trước bờ vực.

"Tớ cần thời gian một mình," Hạ Sênh nói, giọng cô lạnh nhạt. Cô đứng dậy, rời khỏi căn phòng học quen thuộc, bỏ lại Lục Diên đứng một mình giữa đống công thức toán học và sự hỗn loạn cảm xúc.