MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Độ Của Mùa HèChương 12: Đặt Lịch

Nhịp Độ Của Mùa Hè

Chương 12: Đặt Lịch

642 từ · ~4 phút đọc

Khi Hạ Sênh hoàn thành bài múa, phòng tập vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Cô đã không chỉ trình diễn kỹ thuật, cô đã trình diễn một tuyên ngôn về sự trưởng thành.

Thầy Biên gật đầu hài lòng. "Tuyệt vời, Hạ Sênh. Em đã tìm ra được sự cân bằng giữa ngọn lửa và băng giá. Bài múa của em có linh hồn."

Dịch Dương, người cũng là thí sinh dự thi, tiến đến chỗ Hạ Sênh. Anh ta không hề tỏ vẻ ghen tị.

"Cậu thắng rồi, Hạ Sênh," Dịch Dương nói, giọng anh ta có chút tôn trọng. "Cậu đã tìm ra cách để cháy mà không bị tàn. Tớ thua, vì tớ đã quên mất rằng, mạo hiểm cũng cần phải có mục đích."

Anh ta nhìn Hạ Sênh. "Lục Diên đã thắng. Anh ta không cần phải có mặt, nhưng logic của anh ta đã giúp cậu."

"Không phải Lục Diên thắng, Dịch Dương," Hạ Sênh mỉm cười. "Tớ đã thắng. Tớ học được từ cả hai cậu. Cậu dạy tớ dám mơ, và Lục Diên dạy tớ dám sống để thực hiện giấc mơ đó."

Dịch Dương thở dài, rồi cười thật tươi. "Được rồi, Hạ Sênh. Cậu là người đặc biệt. Cậu sẽ đại diện cho trường. Tớ sẽ là đối thủ của cậu ở vòng quốc gia."

Lục Diên đợi cô ở gốc bàng quen thuộc. Anh không hề hỏi về kết quả, anh đã biết.

"Cảm ơn cậu, Lục Diên," Hạ Sênh nói khi bước đến. "Nếu không có bản phân tích dữ liệu đó, tớ đã không dám ngả người đến góc 125

∘

."

Lục Diên nhìn cô. "Tớ đã tính toán. Với lực kéo cơ của cậu, đó là góc tối ưu để tạo ra sự mạo hiểm mà không gây ra chấn thương. Cậu đã làm rất tốt."

Anh vẫn dùng ngôn ngữ logic để nói lời khen ngợi.

"Cậu có hối hận không?" Hạ Sênh đột nhiên hỏi. "Về Tống Vãn... Cậu có bao giờ nghĩ, nếu cậu không đưa ra sự lựa chọn an toàn cho cô ấy, cô ấy sẽ hạnh phúc hơn không?"

Lục Diên im lặng một lúc lâu.

"Tống Vãn đã chọn hạnh phúc vì cô ấy không thể chấp nhận sự đau đớn đi kèm với đam mê. Sự lựa chọn của cô ấy là hợp lý, dựa trên dữ liệu về thể chất. Tớ không hối hận về logic của mình," Lục Diên nói.

"Nhưng tớ khác," Hạ Sênh khẳng định, nhìn thẳng vào anh. "Tớ yêu múa đến mức sẵn sàng chấp nhận đau đớn và rủi ro. Nhưng tớ cũng yêu cuộc sống của mình. Tớ sẽ mạo hiểm, nhưng tớ sẽ không liều mạng."

Cô tiến lại gần Lục Diên. "Và tớ muốn cảm ơn cậu, Lục Diên. Cậu không phải là người kiểm soát. Cậu là người bảo vệ sự tự do của tớ, bằng cách cung cấp cho tớ kiến thức để tự bảo vệ mình."

Lục Diên cảm thấy nhẹ nhõm. Anh đã lo lắng rằng Hạ Sênh sẽ thấy anh là một kẻ độc đoán.

"Vậy thì..." Lục Diên hít sâu một hơi. "Tớ xin lỗi vì đã lo lắng quá mức. Tớ sẽ không can thiệp vào quyết định của cậu nữa. Tớ sẽ chỉ là người cung cấp thông tin."

"Và là điểm neo của tớ, đúng không?" Hạ Sênh mỉm cười, trêu chọc.

Lục Diên cũng mỉm cười. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu cô. "Đúng. Điểm neo của tớ. Không có công thức nào có thể giải thích được nhịp điệu hoàn hảo của cậu, Hạ Sênh."

Buổi tối đó, không có sách vở, không có bài toán. Chỉ có hai người dưới ánh đèn đường, nói về tương lai, về những giấc mơ lớn ở phía trước, về cuộc thi quốc gia, và về nhịp điệu mùa hè đang ngày càng trở nên rõ ràng và mãnh liệt.