MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Độ Của Mùa HèChương 13: Xung Đột

Nhịp Độ Của Mùa Hè

Chương 13: Xung Đột

594 từ · ~3 phút đọc

Kể từ sau buổi thi thử, Hạ Sênh chính thức trở thành người đại diện duy nhất của trường tham gia cuộc thi múa Quốc gia. Áp lực tăng lên gấp bội. Cô phải dành gần như toàn bộ thời gian của mình trong phòng tập. Thầy Biên thuê thêm một huấn luyện viên chuyên nghiệp để giám sát chặt chẽ chế độ ăn uống, tập luyện và nghỉ ngơi của cô.

Lục Diên vẫn luôn ở đó, nhưng anh đã thay đổi vai trò. Anh không còn là người trực tiếp kiểm soát, mà là một "quản lý rủi ro" cá nhân cho Hạ Sênh.

Buổi chiều, thay vì học Toán trong phòng, họ chuyển địa điểm sang sân tập điền kinh của trường. Hạ Sênh tập vật lý trị liệu và phục hồi cơ bắp, còn Lục Diên ngồi ngay bên cạnh, giải quyết các bài toán cao cấp và chuẩn bị cho kỳ thi Olympic Toán học của riêng mình.

Một buổi chiều, Hạ Sênh đang cố gắng duỗi cơ đùi sau, khuôn mặt cô nhăn lại vì đau.

"Góc duỗi 160

∘

," Hạ Sênh lẩm bẩm, cố gắng đạt đến giới hạn mới.

Lục Diên lập tức ngẩng đầu lên, tay anh cầm đồng hồ bấm giờ. "Đừng ép quá, Hạ Sênh. Dữ liệu cho thấy nếu cậu cố gắng vượt 160

∘

khi cơ thể chưa hoàn toàn được làm ấm, cậu có 75% nguy cơ bị rách cơ vi mô."

"Nhưng đối thủ của tớ, Dịch Dương, cậu ấy có thể duỗi tới 180

∘

mà không cần cố gắng," Hạ Sênh thở dốc.

"Cậu ấy là một biến số sinh học khác," Lục Diên nói một cách hợp lý. "Cậu ấy có gen linh hoạt hơn. Cậu không thể dùng tiêu chuẩn của cậu ấy để đánh giá bản thân. Mục tiêu của cậu là 170

∘

vào ngày thi, và chúng ta cần một kế hoạch phục hồi có tính ổn định để đạt được điều đó."

Anh đặt đồng hồ xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên mắt cá chân cô, nơi cô vừa sử dụng chiếc hộp cảm biến nhiệt.

"Nghỉ 5 phút," Lục Diên ra lệnh. "Tớ sẽ kiểm tra dữ liệu dinh dưỡng của cậu."

Hạ Sênh nhìn khuôn mặt anh. Anh đang đeo kính, trông cực kỳ nghiêm túc. Nhưng sự nghiêm túc đó lại khiến cô cảm thấy ấm áp.

"Cậu biết không, Lục Diên," Hạ Sênh nói, cô nhìn lên bầu trời xanh ngắt. "Tớ đã nghĩ rất nhiều về Tống Vãn. Tớ nghĩ, cô ấy không buồn vì mất sân khấu. Cô ấy buồn vì người cô yêu không tin cô có thể tự kiểm soát."

Lục Diên im lặng một lúc. Anh hiểu ý cô.

"Có lẽ cậu nói đúng," anh thừa nhận, giọng anh trầm xuống. "Tớ đã sai khi cho rằng logic của tớ là chân lý duy nhất. Tớ đã áp đặt giới hạn của tớ lên cô ấy. Tớ đã học được từ sai lầm đó, Hạ Sênh."

Anh ngước nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng sự chân thành và chút sợ hãi. "Tớ sẽ không bao giờ làm điều đó với cậu. Tớ sẽ cung cấp cho cậu mọi dữ liệu tớ có, nhưng sự lựa chọn cuối cùng là của cậu."

Hạ Sênh mỉm cười. "Tớ biết. Và tớ tin tưởng cậu. Cậu là người duy nhất tớ tin tưởng có thể tính toán được rủi ro tối thiểu cho giấc mơ của tớ."

Sự tin tưởng đó làm Lục Diên xúc động. Anh chậm rãi đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô.

"Thế thì tốt," anh nói. "Chúng ta là một đội."