Cuộc thi múa Quốc gia sắp đến gần. Dịch Dương, đối thủ chính của Hạ Sênh, liên tục gây áp lực bằng cách trình diễn những động tác khó tin trên mạng xã hội. Anh ta tạo ra một cơn sốt về sự tự do, không giới hạn trong nghệ thuật.
Hạ Sênh không để tâm. Cô tập trung vào việc trau dồi "Phần 3: Sự Cân Bằng" trong bài múa của mình. Cô muốn động tác tự đỡ của mình phải hoàn hảo, thể hiện được ý chí tự chủ.
Thầy Biên quyết định tổ chức một buổi tổng duyệt kín.
"Phần múa đôi của các em rất tuyệt, Dịch Dương và Hạ Sênh," thầy Biên nhận xét. "Các em bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo. Dịch Dương, cậu mang đến ngọn lửa. Hạ Sênh, em mang đến sự kiểm soát. Nhưng Hạ Sênh, Phần 3 của em... thiếu một chút gì đó cá nhân."
"Cá nhân?" Hạ Sênh nhíu mày. Cô nghĩ rằng sự cân bằng là điều cá nhân nhất cô có thể thể hiện.
"Đúng vậy. Nó quá hoàn hảo về kỹ thuật, nhưng nó không có vị ngọt của tình yêu," Thầy Biên nói, nhìn cô. "Bài múa là về khao khát lớn nhất của tuổi trẻ. Khao khát lớn nhất của tuổi trẻ không phải là sự kiểm soát, mà là tình yêu. Em phải để sự rung động của em với Lục Diên lan tỏa vào động tác."
Hạ Sênh đỏ mặt. Cả căn phòng đều biết về mối quan hệ không tên, nửa công khai giữa cô và Lục Diên.
Dịch Dương cười lớn. "Tuyệt vời! Hạ Sênh, cậu chỉ cần một nụ hôn của Lục Diên là có thể đạt giải quán quân đấy!"
"Dịch Dương!" Hạ Sênh phản đối.
Tối hôm đó, Hạ Sênh gặp Lục Diên. Cô quyết định kể lại lời nhận xét của thầy Biên.
"Thầy nói bài múa của tớ thiếu... vị ngọt của tình yêu," Hạ Sênh lúng túng.
Lục Diên đang đọc một báo cáo khoa học, anh dừng lại. "Thế thì sai rồi. Tình yêu không phải là thứ để trình diễn trên sân khấu."
"Nhưng tớ phải thể hiện khao khát lớn nhất," Hạ Sênh nói. "Lục Diên, tớ không thể múa về sự tin tưởng vào cậu, nếu tớ không thể thể hiện sự rung động thực sự của tớ."
Lục Diên tháo kính ra, đặt xuống bàn. Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt anh sâu và ấm áp.
"Tớ không thể giúp cậu chuyện này, Hạ Sênh," anh nói. "Tớ không biết cách biểu diễn tình cảm."
"Tớ không bảo cậu biểu diễn," Hạ Sênh thì thầm. "Tớ chỉ cần cậu cảm nhận cùng tớ, như cái lần cậu đỡ tớ khi tớ ngả người."
Cô tiến lại gần anh, đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên má anh. "Cậu có thể không hiểu cảm xúc bùng nổ của Dịch Dương, nhưng cậu hiểu cảm xúc tinh tế của tớ. Chỉ cần một chút thôi, Lục Diên. Chỉ cần một chút hỗn loạn nhỏ trong công thức của cậu."
Lục Diên nắm lấy tay cô. Anh hiểu, Hạ Sênh không muốn anh thay đổi. Cô chỉ muốn anh cho phép bản thân thỏa hiệp với cảm xúc.
"Khoảnh khắc tớ đỡ cậu," Lục Diên nói, giọng anh trầm ấm đến mức cô suýt không nghe thấy. "Tớ không nghĩ về logic. Tớ chỉ nghĩ: Không được để cô ấy ngã."
Anh nhẹ nhàng kéo Hạ Sênh lại gần, và đặt lên môi cô một nụ hôn. Đó không phải là một nụ hôn bùng cháy, mà là một nụ hôn chắc chắn, nhẹ nhàng, nhưng mang theo sức nặng của hàng ngàn ngày im lặng và hàng triệu công thức đã bị phá vỡ.
Đó là nụ hôn của Logic và Cảm Xúc hòa quyện.