MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Độ Của Mùa HèChương 15: Nhiệt Độ

Nhịp Độ Của Mùa Hè

Chương 15: Nhiệt Độ

664 từ · ~4 phút đọc

Nụ hôn của Lục Diên không hề bốc đồng, nhưng nó lại có sức mạnh hơn bất kỳ cú nhấc bổng mạo hiểm nào của Dịch Dương. Nó là một sự thừa nhận, một sự ký kết ngầm về mối quan hệ của họ, không cần bất kỳ lời thề thốt hay lời tỏ tình hoa mỹ nào.

Sau nụ hôn, Lục Diên lùi lại một chút, khuôn mặt anh hơi đỏ. "Tớ... tớ xin lỗi. Tớ đã vượt quá giới hạn."

Hạ Sênh mỉm cười, trái tim cô đập như trống hội. "Không sao, Lục Diên. Đó là một sự mạo hiểm có tính toán rất đáng giá."

"Vậy, cậu đã tìm thấy vị ngọt mà thầy Biên nói chưa?" Lục Diên hỏi, anh cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt anh vẫn lấp lánh.

"Rất ngọt," Hạ Sênh trả lời. "Và tớ biết nó nằm ở đâu trong bài múa của tớ."

Ngày tổng duyệt cuối cùng, Hạ Sênh quyết định thay đổi Phần 3 của mình.

Cô không múa về việc tự đỡ nữa. Cô múa về việc dám ngã, vì cô biết, dù cô tự đỡ hay không, vẫn có một người luôn sẵn sàng là điểm neo của cô.

Bài múa bắt đầu. Phần 1 và Phần 2 diễn ra hoàn hảo. Đến Phần 3, Hạ Sênh thực hiện động tác ngả người mạo hiểm. Lần này, cô ngả sâu hơn, gần như chạm sàn. Cảm xúc trên khuôn mặt cô không phải là sự tập trung vào kỹ thuật, mà là sự thả lỏng tuyệt đối.

Cô múa như thể cô đang bay, không cần sợ hãi. Cảm xúc nhẹ nhàng, ấm áp từ nụ hôn của Lục Diên đã trở thành nhịp đập của bài múa.

Khi cô ngả đến độ sâu nguy hiểm, một cú vặn mình nhẹ nhàng và duyên dáng đã đưa cô trở lại vị trí thẳng đứng. Nó không phải là một cú "tự đỡ" mạnh mẽ, mà là sự phục hồi duyên dáng, thấm đẫm sự tin tưởng.

Thầy Biên lặng đi. Ông không hề nhận xét về kỹ thuật.

"Đó chính là nó, Hạ Sênh," thầy Biên nói, giọng ông xúc động. "Đó không phải là sự kiểm soát. Đó là tình yêu. Em đã múa về Lục Diên, về điểm neo của em. Tuyệt vời!"

Đêm trước ngày thi, Lục Diên đến nhà Hạ Sênh. Anh mang theo một chiếc USB.

"Đây là dữ liệu phục hồi cuối cùng," Lục Diên nói. "Tớ đã tính toán được rằng, để đạt hiệu suất tối đa, cậu cần ngủ sâu trong vòng 8 tiếng rưỡi, và nhiệt độ phòng nên là 21

∘

C. Tớ cũng đã lập trình một bản nhạc có tần số sóng não alpha để giúp cậu thư giãn."

"Cậu thật là..." Hạ Sênh cười, nhưng trong mắt cô có chút xao động. "Tớ không cần âm nhạc của cậu, Lục Diên."

"Tại sao?"

Hạ Sênh tiến đến, vòng tay ôm lấy Lục Diên một cách bất ngờ. Cô áp má vào ngực anh.

"Nhịp điệu của trái tim cậu mới là tần số sóng alpha tốt nhất cho tớ," cô thì thầm.

Lục Diên cứng đờ người. Anh không quen với sự gần gũi đột ngột và chân thật này. Sau đó, anh chậm rãi vòng tay ôm lấy cô.

"Tớ... tớ đã tính toán mọi rủi ro có thể xảy ra ngày mai," Lục Diên nói, giọng anh hơi run. "Trừ một thứ. Cảm xúc."

Hạ Sênh buông anh ra, cô nhìn anh với ánh mắt đầy tình cảm. "Cảm xúc là thứ cậu không thể tính toán, Lục Diên. Và đó là lý do tại sao nó lại là khao khát lớn nhất của tớ. Tớ sẽ múa về sự thật đó."

Cô mỉm cười. "Ngủ ngon, điểm neo của tớ. Ngày mai, tớ sẽ bay cho cả hai chúng ta."

Lục Diên đứng nhìn cô. Anh không còn vẻ nghiêm nghị của một nhà khoa học nữa, mà là sự bối rối và hạnh phúc của một chàng trai mười bảy tuổi đang yêu.