MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp CứuChương 1: Bản Thảo Bị Từ Chối Và Tờ Giấy Tuyển Dụng Nhầm Địa Chỉ

Nhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp Cứu

Chương 1: Bản Thảo Bị Từ Chối Và Tờ Giấy Tuyển Dụng Nhầm Địa Chỉ

1,270 từ · ~7 phút đọc

Trần Tuệ Nhi nhìn chằm chằm vào dòng email mới nhất trong hộp thư đến, cảm giác như có một gáo nước lạnh vừa dội thẳng vào đầu giữa cái nắng oi ả của Sài Gòn.

“Rất tiếc, bản thảo 'Tổng Tài Băng Giá Và Cô Vợ Nhỏ Ngọt Ngào' của bạn không phù hợp với định hướng hiện tại của tòa soạn. Thiếu thực tế, tình tiết quá xa rời đời sống y khoa. Thân ái!”

“Thiếu thực tế?” – Tuệ Nhi lầm bầm, đập tay xuống mặt bàn gỗ lổn nhổn vỏ kẹo. “Ngôn tình mà thực tế thì còn gọi gì là ngôn tình nữa hả trời?”

Cô là biên tập viên của một trang web truyện trực tuyến, nhưng đồng thời cũng là một tác giả tự do đang ôm mộng viết nên một siêu phẩm lấy bối cảnh bệnh viện. Khổ nỗi, kiến thức y khoa của cô chỉ gói gọn trong việc xem phim Hàn Quốc và tra Google mỗi khi bị đau bụng. Kết quả là bị sếp tổng mắng cho một trận tơi bời và yêu cầu phải “đi thâm nhập thực tế” nếu không muốn bị cắt lương tháng này.

Đang trong cơn bĩ cực, chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung lên bần bật. Một thông báo từ ứng dụng việc làm hiện ra: “Chúc mừng ứng viên Trần Tuệ N... đã trúng tuyển vị trí Trợ lý hành chính Khoa Ngoại tại Bệnh viện Đa khoa Tâm Đức. Vui lòng có mặt lúc 8:00 sáng mai.”

Tuệ Nhi dụi mắt. Cô nhớ mình có nộp hồ sơ vào một tạp chí thời trang tên là “Tâm Điểm” mà? Hay là do tối qua vừa uống trà sữa vừa nộp CV nên tay nhanh hơn não? Mà khoan, Trần Tuệ N... chắc là Trần Tuệ Nhi rồi. Cơ hội thâm nhập thực tế từ trên trời rơi xuống đây chứ đâu! Chỉ cần làm trợ lý vài tuần, gom đủ tư liệu về các bác sĩ đẹp trai, cô sẽ trở lại và lợi hại hơn xưa.

Sáng hôm sau.

Bệnh viện Đa khoa Tâm Đức đón Tuệ Nhi bằng một tổ hợp mùi đặc trưng: mùi thuốc sát trùng nồng nặc, mùi cồn và cả mùi của sự lo âu. Cô diện một chiếc váy hoa nhí điệu đà, tóc uốn xoăn nhẹ, môi son đỏ thắm, trông giống như chuẩn bị đi hẹn hò hơn là đi làm ở nơi cứu người.

“Trần Tuệ Nghi phải không?” – Một y tá trung niên, đeo bảng tên ‘Y tá trưởng Bích’, liếc nhìn cô từ đầu đến chân qua cặp kính lão.

“Dạ, em là Trần Tuệ Nhi...” – Cô định đính chính nhưng bà Bích đã gạt đi.

“Nhi hay Nghi gì cũng được, chắc nhân sự lại đánh máy nhầm. Khoa Ngoại đang thiếu người đến phát điên đây. Đi theo tôi, bác sĩ Quân đang đợi. Nhớ lấy, ở đây bác sĩ Quân là trời, lời anh ta là thánh chỉ. Cấm cãi, cấm hỏi thừa, và tuyệt đối cấm... làm điệu trước mặt anh ta.”

Tuệ Nhi nuốt nước bọt, lon ton chạy theo sau. Trong đầu cô bắt đầu nhảy số: Bác sĩ Quân? Chắc chắn là một vị giáo sư già khụ, khó tính, tóc hói và luôn cầm cây thước kẻ gõ vào đầu thực tập sinh. Đúng chuẩn nhân vật phản diện rồi!

Bà Bích dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi thẫm màu, gõ nhẹ rồi đẩy Nhi vào trong.

“Bác sĩ Quân, trợ lý mới đến rồi đây.”

Căn phòng ngập tràn ánh sáng nhưng lại mang một không khí lạnh lẽo đến kỳ lạ. Đập vào mắt Tuệ Nhi không phải là một ông lão hói đầu, mà là một bóng lưng cao lớn trong chiếc áo blouse trắng tinh khôi đang đứng quay về phía cửa sổ.

“Hồ sơ bệnh án ca mổ sáng nay đâu?” – Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên khiến Nhi rùng mình.

“Dạ... em là trợ lý mới, chưa có hồ sơ ạ.” – Cô lý nhí.

Người đàn ông quay lại. Tuệ Nhi nín thở. Trời đất ơi! Đây không phải giáo sư, đây là một cực phẩm! Sống mũi cao thẳng, đôi mắt sắc lẹm ẩn sau gọng kính trắng, và quan trọng nhất là anh ta đang đứng giữa những tia nắng sớm, trông chẳng khác nào nam chính bước ra từ chương 1 cuốn tiểu thuyết mà cô vừa bị từ chối.

Theo đúng logic ngôn tình, lúc này anh ta sẽ nhìn cô đắm đuối và nói: “Cô gái, cô đã thu hút sự chú ý của tôi”.

Nhưng thực tế thì...

Hoàng Minh Quân nheo mắt, nhìn chiếc váy hoa nhí sặc sỡ và gương mặt đang thừ người ra của Nhi. Anh bước lại gần, khoảng cách gần đến mức cô ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát hòa lẫn mùi xà phòng diệt khuẩn.

“Cô đến nhầm chỗ rồi.” – Anh lạnh nhạt thốt ra một câu.

“Dạ?” – Nhi ngơ ngác.

“Bệnh viện này không tuyển người mẫu, cũng không tuyển diễn viên quần chúng. Nếu cô muốn đóng phim, mời ra cổng rẽ phải. Còn nếu muốn làm trợ lý cho tôi...” – Anh cầm một xấp tài liệu dày cộp đập mạnh xuống bàn – “...thì đi thay bộ đồ giống con người một chút, rồi vào đây dọn dẹp đống lộn xộn này trong vòng 15 phút. Quá một giây, cô biến.”

Tuệ Nhi đứng hình. Cái gì cơ? Giống con người một chút? Cơn tự ái của một biên tập viên kiêm tác giả nổi loạn trỗi dậy. Cô chống nạnh, định bụng sẽ tuôn một tràng triết lý về quyền tự do cá nhân, nhưng chợt nhớ đến cái ví rỗng tuếch và tương lai của bộ truyện mới.

Cô nở một nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn: “Vâng thưa bác sĩ, em sẽ đi thay đồ ngay. Nhưng theo logic chương 5 tiểu thuyết thì lúc này đáng lẽ anh phải ép tôi vào tường và nói ‘Thú vị đấy’ chứ không phải đuổi tôi đi đâu.”

Minh Quân khựng lại, đôi lông mày nhíu chặt như thể vừa nghe thấy một loại ngôn ngữ của người ngoài hành tinh. Anh nhìn cô như nhìn một ca bệnh tâm thần phân liệt thể nhẹ.

“Cô... vừa nói cái quái gì cơ?”

“À không, em nói là em đi ngay đây bác sĩ!”

Tuệ Nhi quay ngoắt người chạy biến, để lại Hoàng Minh Quân đứng đó với sự hoang mang tột độ. Anh day day thái dương, lầm bầm: “Nhân sự lại tuyển nhầm một đứa ngáo đá về đây rồi sao?”

Dưới hành lang, Tuệ Nhi vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Được lắm bác sĩ mặt lạnh, anh cứ đợi đấy. Để xem một biên tập viên ngôn tình dày dạn kinh nghiệm như tôi sẽ ‘chỉnh’ anh ra sao trong cái bệnh viện này!”

Vừa dứt lời, cô va phải một chiếc xe đẩy thuốc. Một cậu bác sĩ trẻ đang đứng dựa vào tường, mắt nhắm nghiền, đầu gật gù như gà mổ thóc dù tay vẫn đang cầm cái ống nghe.

“Này anh gì ơi, có sao không?” – Nhi lay nhẹ.

Cậu chàng mở mắt ra một nửa, nhìn cô bằng đôi mắt thâm quầng như gấu trúc: “Cho... cho thêm 2 suất bún đậu... không mắm tôm...” – Nói đoạn, cậu ta lại lịm đi trong tư thế đứng thẳng.

Tuệ Nhi há hốc mồm: “Trời ơi, cái bệnh viện này... rốt cuộc là mình vào nhầm động tiên hay trại tị nạn vậy?”

Chuyến thâm nhập thực tế của cô chính thức bắt đầu theo một cách không thể “nhầm nhọt” hơn.