MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp CứuChương 2: Xin Chào, Tôi Là "Trợ Lý" Đến Từ Hành Tinh Rắc Rối

Nhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp Cứu

Chương 2: Xin Chào, Tôi Là "Trợ Lý" Đến Từ Hành Tinh Rắc Rối

1,368 từ · ~7 phút đọc

Mười lăm phút. Đúng mười lăm phút đồng hồ để thay đổi vận mệnh, hoặc ít nhất là thay đổi bộ dạng "hoa hòe hoa sói" này.

Tuệ Nhi vừa chạy hụt hơi vừa lẩm bẩm nguyền rủa cái quy định khắt khe của bác sĩ Quân. May mắn thay, y tá trưởng Bích đã quăng cho cô một bộ đồng phục trợ lý màu xanh nhạt phẳng phiu, dù nó hơi rộng so với thân hình mảnh mai của cô. Nhi búi vội mái tóc dài lên, để lộ chiếc cổ trắng ngần, rồi lao thẳng vào phòng Trưởng khoa như một cơn lốc.

"Báo cáo! Trợ lý Trần Tuệ Nhi có mặt đúng 14 phút 59 giây!"

Minh Quân không ngẩng đầu lên khỏi xấp hồ sơ bệnh án, nhưng đôi lông mày của anh khẽ nhếch. Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay, rồi nhìn sang cô gái đang thở không ra hơi trước mặt. Ít ra, trông cô bây giờ cũng ra dáng một nhân viên bệnh viện hơn là một người đi lạc từ sàn diễn thời trang.

"Bắt đầu đi." Anh chỉ tay về phía chiếc bàn làm việc ngổn ngang ở góc phòng. "Sắp xếp lại hồ sơ bệnh nhân từ tuần trước theo thứ tự bảng chữ cái. Sau đó, nhập dữ liệu này vào hệ thống. Đừng để tôi thấy một lỗi sai chính tả nào, nếu không cô sẽ biết thế nào là 'lỗi hệ thống' thực sự."

Tuệ Nhi mím môi, trong lòng thầm mắng: Đồ máu lạnh, đồ robot không tim! Nhưng đôi tay vẫn ngoan ngoãn ôm lấy chồng hồ sơ.

Làm biên tập viên lâu năm, việc đọc và phân loại là sở trường của cô. Tuy nhiên, thay vì làm theo cách khô khan thông thường, đầu óc Nhi bắt đầu tự động "kịch hóa" mọi thứ. Cô nhìn vào hồ sơ một bệnh nhân nam bị gãy chân: À, anh chàng này chắc chắn là vì bảo vệ bạn gái mà đánh nhau với đám giang hồ. Nhìn sang một bà lão bị cao huyết áp: Chà, bà cụ này hẳn là có một bí mật gia tộc đầy sóng gió nên mới xúc động mạnh đây.

Trong khi đôi tay thoăn thoắt làm việc, miệng cô bắt đầu lẩm bẩm: "Trường hợp này nên xếp vào nhóm 'Ngược luyến tàn tâm', trường hợp kia chắc chắn là 'Gương vỡ lại lành'..."

"Cô đang lầm bầm cái gì đấy?" Giọng Quân vang lên, cắt ngang dòng suy tưởng của cô.

Tuệ Nhi giật nảy mình, vội vàng nở nụ cười: "Dạ không có gì ạ! Em đang... đang dùng phương pháp ghi nhớ đặc biệt để tránh sai sót thôi."

Cô đứng dậy, bê xấp hồ sơ đã hoàn thành đặt lên bàn anh. Nhưng vì quá vội vàng, gấu quần hơi rộng làm cô vấp ngã. Theo đúng motif chương 3 tiểu thuyết, cô nhắm mắt chờ đợi một vòng tay rắn rỏi đỡ lấy mình, rồi cả hai sẽ xoay vài vòng dưới ánh nắng chiều...

Rầm!

Đầu cô đập thẳng vào cạnh bàn làm việc. Không có vòng tay nào cả. Chỉ có tiếng thở dài đầy ngán ngẩm của Minh Quân.

"Trọng lực trái đất vẫn hoạt động rất tốt, cô không cần dùng đầu mình để kiểm chứng đâu." Anh lạnh lùng nói, nhưng đôi mắt vẫn thoáng nhìn qua vết đỏ trên trán cô. "Ra ngoài lấy đá chườm đi. Sau đó xuống căng tin lấy cho tôi một cốc cà phê đen không đường, nhiều đá. Nhanh!"

Nhi ôm trán, lủi thủi đi ra ngoài. Vừa bước chân ra khỏi cửa, cô đã đâm sầm vào "Hội thông tấn xã" y tá đang túm năm tụm ba.

"Này, em gái mới, Trưởng khoa Quân có 'hành' em không?" Một chị y tá có khuôn mặt tròn trịa, đeo bảng tên 'Lan', nhanh nhảu hỏi.

"Hành chứ chị, hành ra bã luôn!" Nhi xuýt xoa vết sưng. "Anh ta có phải là người không vậy? Chẳng có chút phong thái quý ông nào cả."

Chị Lan cười hì hì, kéo Nhi vào góc: "Quý ông thì không, nhưng quý giá thì có đấy. Em có biết là bao nhiêu bệnh nhân nữ vào đây chỉ để được anh ta sờ tay khám không? Nghe nói anh ta vẫn độc thân, mỗi tội mắc bệnh sạch sẽ và... cuồng công việc quá mức."

"Độc thân là đúng rồi, tính cách đó ai mà chịu nổi." Nhi bĩu môi, rồi chợt nhớ ra nhiệm vụ. "Mà căng tin bệnh viện ở đâu hả chị? Sếp em đang đòi uống cà phê."

"Đi thẳng, rẽ trái. Nhưng cẩn thận nhé, giờ này căng tin đông như quân Nguyên, không nhanh tay là chỉ còn... nước lọc thôi đấy."

Tuệ Nhi lao xuống căng tin. Quả nhiên, không khí ở đây hỗn loạn không kém gì một cái chợ vỡ. Tiếng chén bát lách cách, tiếng loa thông báo gọi tên bệnh nhân, mùi cơm sườn quyện với mùi thuốc sát trùng tạo nên một tổ hợp mùi vị khó tả.

Cô chen chúc giữa dòng người, dùng hết kỹ năng "giành giật bản thảo" ngày xưa để lấy được một cốc cà phê đen đá. Khi chuẩn bị quay đi, cô thấy một quầy bán bánh ngọt có những chiếc bánh cupcake nhỏ xinh màu hồng.

"Lấy cho cháu hai chiếc này nữa!"

Nhi mỉm cười đắc ý. Trong ngôn tình, nam chính dù lạnh lùng đến đâu cũng sẽ bị tan chảy bởi sự ngọt ngào. Anh ta đòi cà phê đen đắng? Cô sẽ cho anh ta thêm một chút "màu hồng" của cuộc sống.

Khi quay trở lại phòng làm việc, cô thấy Minh Quân đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một tấm phim X-quang, gương mặt đăm chiêu. Ánh nắng chiều tà đổ lên vai anh, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng đến nao lòng. Nhi bỗng cảm thấy, có lẽ sự lạnh lùng kia chỉ là một lớp vỏ bọc cho những áp lực khủng khiếp mà anh phải gánh vác mỗi ngày.

"Cà phê của anh đây." Cô đặt cốc cà phê xuống, kèm theo chiếc bánh cupcake màu hồng rực rỡ bên cạnh.

Quân nhíu mày nhìn chiếc bánh: "Cái gì đây? Tôi không đặt cái này."

"Quà khuyến mãi từ trợ lý của anh!" Nhi nháy mắt. "Cuộc đời anh đã đủ đắng rồi bác sĩ ạ, ăn một chút ngọt đi cho tim nó... bớt đóng băng."

Minh Quân nhìn chiếc bánh, rồi lại nhìn cô gái đang cười rạng rỡ trước mặt. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào tâm trí anh. Anh cầm cốc cà phê lên, uống một ngụm lớn, vị đắng chát xộc vào cổ họng nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi chiếc bánh màu hồng lạc quẻ trên bàn.

"Lần sau cấm mang đồ ăn vặt vào phòng làm việc của tôi." Anh nói, giọng vẫn lạnh nhưng dường như đã bớt đi vài phần gắt gỏng.

"Vâng ạ! Vậy để em mang ra ngoài ăn hộ anh nhé?" Nhi định vươn tay lấy lại chiếc bánh.

Bộp.

Quân đặt tay lên đĩa bánh, chặn tay cô lại. "Tôi đã nói là cấm mang vào, chứ chưa nói là không ăn. Ra ngoài làm việc tiếp đi!"

Tuệ Nhi sững người, rồi tủm tỉm cười. Hừm, đúng là kiểu nam chính ngoài lạnh trong nóng trong truyền thuyết đây mà!

Cô quay lưng bước ra ngoài, không quên để lại một câu: "Bác sĩ Quân, nếu anh thấy bánh ngon quá mà muốn cảm ơn thì cứ ép em vào tường cũng được nhé, em chuẩn bị tâm lý rồi!"

"Trần Tuệ Nhi! Cô... Biến ngay cho tôi!"

Tiếng quát của Minh Quân vang vọng cả hành lang, nhưng lần này, Nhi không thấy sợ. Cô cảm giác như mình vừa hoàn thành xuất sắc chương đầu tiên của một bộ tiểu thuyết thực thụ, nơi những nhịp tim bắt đầu lạc lối theo một cách chẳng ai ngờ tới.

Đúng lúc đó, cô lại thấy Tuấn "Gấu Trúc" đang đứng ngủ gật ngay cạnh bình nước, cái đầu gật gù suýt nữa thì đâm sầm vào bình. Nhi thở dài, lắc đầu: "Cái khoa Ngoại này, quả nhiên là 'nhầm nhọt sang trồng trọt' hết cả rồi!"