1,167 từ
Sáng thứ Hai tại Khoa Ngoại bắt đầu bằng tiếng gót giày chạy lạch cạch của Tuệ Nhi và tiếng lầm bầm của những bệnh nhân đang xếp hàng chờ khám. Nhi bước vào phòng làm việc của Trưởng khoa với một tinh thần phấn chấn lạ thường, tay cầm theo một bản danh sách được in ấn trang trọng, đóng khung hẳn hoi.
"Chào buổi sáng, sếp Quân! Anh thấy hôm nay bầu trời có giống như đang mỉm cười với tình yêu của chúng ta không?"
Hoàng Minh Quân đang điều chỉnh lại gọng kính, nghe câu chào thì tay khựng lại, suýt nữa làm gãy luôn chiếc kính hàng hiệu. Anh ngước mắt nhìn cô, gương mặt không chút cảm xúc: "Bầu trời không mỉm cười, nó đang chuẩn bị mưa giông đấy. Và 'tình yêu' nào ở đây? Cô bị ảo giác do hít mùi thuốc sát trùng quá liều à?"
Nhi không hề nao núng, cô đặt bản danh sách lên bàn anh: "Đây là 'Bản cam kết hòa bình' mà em vừa soạn thảo dựa trên các quy tắc vàng của tiểu thuyết ngôn tình. Để chúng ta làm việc hiệu quả hơn, em nghĩ anh nên ký vào."
Minh Quân liếc mắt nhìn qua. Trên tờ giấy ghi chi chít những dòng chữ:
Không được nhìn trợ lý quá 3 giây (tránh gây xao nhãng nhịp tim).
Khi mắng phải dùng tông giọng trầm ấm, nam tính.
Cấm tuyệt đối việc ép trợ lý vào tường khi chưa có sự đồng ý (trừ trường hợp muốn cầu hôn).
Quân hít một hơi thật sâu, cảm giác huyệt thái dương bắt đầu giật liên hồi. Anh cầm tờ giấy lên, chậm rãi xé làm đôi rồi thả vào thùng rác trước đôi mắt thẫn thờ của Nhi.
"Nguyên tắc của tôi chỉ có một: Im lặng và làm việc. Đặc biệt là cô, đừng có thở quá mạnh làm xáo trộn không khí trong phòng này. Giờ thì cầm lấy cái này và cút... à không, đi ra ngoài sắp xếp lại lịch mổ cho tôi."
Tuệ Nhi bĩu môi, lủi thủi đi ra hành lang. Nhưng cô vừa bước ra thì đã bị Y tá trưởng Bích chộp lấy cánh tay, kéo tuột vào một góc khuất gần kho vật tư y tế. Ở đó, hội "Thông tấn xã" đã chờ sẵn với những gương mặt hóng hớt đến tột độ.
"Sao rồi? Sếp Quân có biểu hiện gì lạ không? Chị nghe nói sáng nay anh ta vừa vào viện đã hỏi 'Cô trợ lý đâu rồi', có thật không?" Chị Bích hạ thấp giọng, mắt lấp lánh như vừa phát hiện ra kho báu.
Nhi thở dài: "Anh ta hỏi em để hành hạ thôi chị ơi. Người gì đâu mà như cái tủ lạnh công nghiệp, quy tắc thì đầy mình, lại còn không cho em... thở mạnh."
"Ui xời, đó là dấu hiệu của sự chú ý đấy!" Một y tá trẻ khác xen vào. "Bác sĩ Quân trước giờ có thèm nhìn mặt trợ lý hành chính đâu. Toàn là giao việc qua email. Em là người duy nhất được anh ta mắng trực tiếp đấy, vinh dự chưa?"
Tuệ Nhi gãi đầu: "Vinh dự kiểu này em thà đi viết truyện ngược tâm còn hơn."
Đang lúc buôn chuyện rôm rả, bỗng có tiếng động lạ từ phía kho vật tư. Tuấn "Gấu Trúc" từ đâu lù lù xuất hiện, tay ôm một chồng ga trải giường, mắt nhắm nghiền, vừa đi vừa ngáy khò khò. Cậu ta bước đi như một thây ma trong phim kinh dị, hướng thẳng về phía chiếc xe đẩy chứa đầy lọ thủy tinh.
"Cẩn thận, Tuấn ơi!" Nhi hét lên.
Xoảng!
Quá muộn. Tuấn giật mình tỉnh dậy, quờ quạng tay chân làm đổ nhào chiếc xe đẩy. Những lọ nước muối sinh lý vỡ tan tành, nước lênh láng khắp sàn nhà. Đúng lúc đó, bác sĩ Quân từ phòng làm việc bước ra với gương mặt đen kịt như bao công.
"Cái gì đây? Ai làm?" Giọng anh lạnh như tiền.
Tuấn "Gấu Trúc" run cầm cập, lắp bắp không thành lời. Nhi nhìn thấy vẻ mặt tội nghiệp của cậu thực tập sinh, máu "nữ chính trượng nghĩa" trong người lại nổi lên. Cô bước tới, chắn trước mặt Tuấn, dõng dạc nói:
"Là em! Tại em thấy anh Tuấn mệt quá nên định giúp, ai ngờ vụng về làm đổ. Anh mắng em đi, đừng mắng anh ấy!"
Minh Quân bước tới gần Nhi, thu hẹp khoảng cách đến mức cô có thể thấy rõ sự tức giận trong đôi mắt anh. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô, thì thầm: "Cô tưởng mình đang đóng vai thánh nữ trong truyện đấy à? Đây là bệnh viện, không phải phim trường. Cô biết đống thuốc này đáng giá bao nhiêu không?"
Nhi nuốt nước bọt, tim đập thình thịch không phải vì sợ mà vì... anh ta gần quá. Theo đúng logic chương 10, lúc này nam chính sẽ nhìn thấy vẻ sợ hãi đáng yêu của nữ chính mà mủi lòng. Cô liền giả vờ nấc lên một tiếng, mắt rơm rớm: "Bác sĩ... em biết lỗi rồi. Anh có thể trừ lương, nhưng đừng nhìn em bằng ánh mắt đáng sợ như thế... trái tim em không chịu nổi đâu."
Cả hội y tá nín thở chờ đợi một màn bùng nổ. Nhưng không, Minh Quân đứng thẳng người dậy, chỉnh lại cổ áo blouse, hừ lạnh một tiếng: "Trừ lương là tất nhiên. Và từ giờ đến cuối ngày, cô ở lại dọn sạch cái kho này cho tôi. Không xong thì đừng mong về nhà viết truyện."
Anh quay lưng đi thẳng, nhưng trước khi khuất bóng, anh dừng lại nói thêm một câu khiến Nhi đứng hình: "Lần sau có muốn nhận tội thay thì lau sạch cái vệt mứt hồng trên tay đi, thuốc đổ làm gì có màu đó. Diễn xuất quá kém!"
Tuệ Nhi nhìn xuống tay mình, hóa ra là mứt từ cái bánh cupcake lúc nãy cô ăn vụng. Cô nghiến răng, giậm chân: "Đồ bác sĩ đáng ghét! IQ cao để làm gì mà chẳng để cho người ta chút sĩ diện nào hết!"
Chị Bích vỗ vai Nhi, cười sặc sụa: "Thôi em ạ, ít ra thì anh ta cũng chú ý đến vết mứt trên tay em. Bước tiến lớn đấy!"
Nhi hậm hực cầm cây chổi, vừa lau sàn vừa lầm bầm xây dựng cốt truyện cho chương tiếp theo: Bác sĩ trưởng khoa bị trợ lý hành hạ bằng cách bỏ thật nhiều ớt vào cơm hộp. Nhưng cô không hề hay biết, trong văn phòng, Hoàng Minh Quân đang ngồi nhìn chiếc đĩa bánh cupcake trống không trên bàn, khóe môi khẽ cong lên một độ cong cực nhỏ mà chính anh cũng không nhận ra. Có lẽ, việc có một cô trợ lý "ngáo đá" này cũng khiến cái không khí ngột ngạt của bệnh viện trở nên... bớt nhạt nhẽo hơn một chút.