MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp CứuChương 4: Sự Cố Phòng Tiêm: Khi Nữ Chính Ngôn Tình Sợ Kim

Nhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp Cứu

Chương 4: Sự Cố Phòng Tiêm: Khi Nữ Chính Ngôn Tình Sợ Kim

950 từ

Nếu có ai hỏi Trần Tuệ Nhi về "khắc tinh" lớn nhất cuộc đời, cô sẽ không ngần ngại trả lời là những cây kim tiêm. Với Nhi, mũi kim y khoa không phải là công cụ cứu người, mà là những "vũ khí ám sát" được thiết kế tinh vi để tra tấn tâm hồn mỏng manh của cô. Thế nhưng, trớ trêu thay, quy định mới của bác sĩ Quân lại buộc cô phải đi theo hỗ trợ tại phòng tiêm vì khoa đang thiếu nhân lực trầm trọng.

Tuệ Nhi đứng nép sau cánh cửa phòng tiêm, gương mặt trắng bệch như tờ giấy A4 mới tinh. Cô nhìn chị y tá Lan đang thuần thục búng búng vào ống tiêm để đuổi bọt khí, tiếng "tách tách" đó đối với Nhi chẳng khác nào tiếng lên nòng của sát thủ chuyên nghiệp.

"Nhi, lại đây giữ tay cậu bé này giúp chị!" Chị Lan gọi giật giọng.

Trên giường là một cậu bé chừng 5 tuổi đang khóc thét như thể sắp bị đưa đi... tế thần. Nhi run rẩy tiến lại, nhưng vừa nhìn thấy mũi kim sáng loáng dưới ánh đèn neon, đầu gối cô bỗng mềm nhũn.

"Cái đó... chị Lan ơi, theo logic tiểu thuyết thì lúc này nam chính phải xuất hiện và che mắt nữ chính lại, không cho cô ấy thấy cảnh máu me chứ?" Nhi lí nhí, hai mắt nhắm nghiền.

"Nam chính của em đang bận mổ ca viêm ruột thừa rồi! Giữ chặt tay thằng bé đi, nhanh lên!"

Nhi vừa chạm tay vào cậu bé thì đúng lúc bác sĩ Quân bước vào kiểm tra nồng độ thuốc. Anh đứng tựa lưng vào cửa, khoanh tay trước ngực, lặng lẽ quan sát cô trợ lý đang run như cầy sấy.

"Trần Tuệ Nhi, cô đang làm cái gì thế? Cô giữ bệnh nhân hay là đang khiêu vũ với bệnh nhân vậy?" Giọng nói trầm thấp của Quân vang lên khiến Nhi giật bắn mình.

Cô mở một mắt ra, nhìn thấy anh liền mếu máo: "Bác sĩ Quân... cứu em! Cái kim đó... nó nhìn em trân trối kìa! Nó định đâm em đúng không?"

Quân thở dài, bước lại gần. Anh không nói không rằng, đưa tay nắm lấy bả vai Nhi, đẩy nhẹ cô sang một bên rồi thay cô giữ lấy tay cậu bé. Bàn tay anh to lớn, ấm áp và vô cùng vững chãi. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng Nhi, khiến cô quên mất cả nỗi sợ cây kim trong giây lát.

"Nhìn tôi này." Quân ra lệnh, giọng nói bỗng nhiên bớt đi vài phần sắc lẹm.

Nhi ngơ ngác ngước nhìn anh. Đôi mắt sau gọng kính kia bỗng trở nên sâu thẳm, như có một lực hút nam châm khiến cô không thể rời mắt.

"Trong tiểu thuyết của cô, nam chính thường làm gì khi nữ chính sợ hãi?" Anh hỏi, tay vẫn giữ chặt và ra hiệu cho chị Lan nhanh chóng đâm kim.

Nhi lẩm bẩm theo bản năng: "Dạ... anh ta sẽ ôm cô ấy vào lòng, thì thầm những lời sến súa hoặc... hoặc là hôn cô ấy để đánh lạc hướng."

Quân nhếch môi, một nụ cười cực kỳ "nguy hiểm" hiện ra: "Hôn thì không có đâu, nhưng đánh lạc hướng thì tôi có thể."

Vừa dứt lời, anh bất ngờ dùng tay kia bóp mạnh vào eo Nhi.

"A!" Nhi thốt lên một tiếng, mặt đỏ bừng vì nhột và bất ngờ.

Đúng lúc đó, chị Lan đã rút kim ra, dán một miếng băng cá nhân hình siêu nhân lên tay cậu bé. Mọi thứ diễn ra trong vòng chưa đầy ba giây. Cậu bé ngừng khóc vì mải nhìn cô trợ lý vừa hét lên một cách kỳ quặc.

"Xong rồi." Quân buông Nhi ra, thản nhiên chỉnh lại áo blouse. "Cô thấy đấy, cơn đau từ việc bị bóp eo còn lớn hơn cả nỗi sợ kim tiêm của cô. Đó gọi là liệu pháp 'lấy độc trị độc' trong y khoa... hoặc ít nhất là trong căn phòng này."

Nhi ôm lấy eo, hổn hển: "Anh... anh lưu manh! Anh lợi dụng quyền hạn để sàm sỡ trợ lý! Theo chương 12, hành động này của anh là đang 'đùa với lửa' đấy biết không?"

Quân quay lưng đi, để lại một câu nói mang đậm tính "cà khịa": "Lửa của cô chắc chỉ đủ để đốt một tờ giấy nháp thôi. Lo mà dọn dẹp phòng tiêm đi, rồi sang phòng làm việc nộp cho tôi báo cáo ca trực. Nếu trong báo cáo có từ 'ngôn tình' hay 'tổng tài', tôi sẽ cho cô đi thâm nhập thực tế tại phòng... khám nghiệm tử thi."

Nhi rùng mình, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh. Cô vừa tức vừa thẹn, nhưng sâu trong lòng lại có một cảm giác ngọt ngào lạ lẫm. Anh ta rõ ràng là biết cô sợ, nên mới dùng cách đó để đánh lạc hướng. Cái nắm vai lúc nãy... hình như vẫn còn để lại hơi ấm trên da thịt cô.

Đúng lúc này, Tuấn "Gấu Trúc" đi ngang qua, miệng vẫn ngậm một chiếc bánh bao, mắt nhắm mắt mở: "Chị Nhi... bác sĩ Quân vừa... vừa bóp eo chị à? Em vừa đứng ngủ gật ngay cửa nên... thấy hết rồi nhé. Để em báo cáo lại với Hội chị Bích..."

"Tuấn! Đứng lại đó cho chị! Cấm cậu nói bậy!" Nhi đỏ mặt đuổi theo.

Bối cảnh bệnh viện hôm nay không chỉ có mùi thuốc sát trùng, mà hình như còn thoang thoảng mùi vị của một chương truyện mới: Chương của sự rung động bắt đầu từ một mũi kim tiêm.