MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp CứuChương 5: Định Luật Murphy Trong Ca Trực Đêm Đầu Tiên

Nhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp Cứu

Chương 5: Định Luật Murphy Trong Ca Trực Đêm Đầu Tiên

1,209 từ

Bệnh viện về đêm không hề tĩnh mịch như Tuệ Nhi tưởng tượng. Ngược lại, nó giống như một sinh vật sống thở ra mùi oxy hóa và tiếng máy móc tít tít đều đặn đến gai người. Ánh đèn huỳnh quang dọc hành lang trắng ở mức nhức mắt, hắt bóng những người trực đêm dài dằng dặc trên nền gạch men.

Tuệ Nhi ngồi ở bàn trực, hai mắt díp lại. Theo đúng "Định luật Murphy" mà cô vừa tự đúc kết: Nếu bạn đang cực kỳ buồn ngủ, chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra. Và chuyện xảy ra ở đây là bác sĩ Quân – người đáng lẽ đang nghỉ ngơi trong phòng trực – lại đang đứng lù lù trước mặt cô với gương mặt không một chút dấu hiệu của sự mệt mỏi.

"Đến giờ kiểm tra các phòng bệnh khu B. Đi thôi."

Nhi uể oải đứng dậy, vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài: "Sếp ơi, anh là robot à? Tại sao giờ này mà anh vẫn giữ được cái nếp áo phẳng phiu như mới đi tiệm giặt ủi về thế? Theo logic chương 8, lúc này nam chính phải xuất hiện với mái tóc hơi rối, áo sơ mi phanh hai cúc và vẻ mặt mệt mỏi đầy quyến rũ chứ?"

Quân dừng bước, quay lại nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Mái tóc rối là do thiếu kỷ luật, áo phanh cúc là vi phạm đồng phục y tế. Còn vẻ mặt mệt mỏi? Đó là dấu hiệu của sự thiếu năng lực quản lý thời gian. Cô còn thắc mắc gì không?"

Nhi bĩu môi, lầm bầm: "Hỏi một câu, trả lời một tràng. Anh đúng là kẻ hủy diệt sự lãng mạn."

Hai người đi sâu vào khu kho vật tư cũ phía sau để kiểm kê lại một số máy móc chuẩn bị thanh lý. Khu vực này vắng người, ánh đèn thỉnh thoảng lại chớp tắt theo kiểu phim kinh dị hạng B. Tuệ Nhi run rẩy bám lấy vạt áo blouse của Quân: "Sếp... anh có thấy chỗ này giống bối cảnh phim 'Bệnh viện ma' không? Em nghe nói mấy chỗ tối tối này hay có..."

"Im lặng. Đừng có mang ba cái kịch bản rẻ tiền của cô vào đây." Quân gạt tay cô ra, đẩy cánh cửa kho đã rỉ sét.

Bên trong bụi bặm và ngổn ngang. Quân tiến đến góc phòng, soi đèn pin để kiểm tra mã số trên chiếc máy Monitor đời cũ. Bỗng nhiên, một âm thanh sột soạt vang lên từ đống giấy tờ mục nát bên cạnh chân anh.

Một sinh vật nhỏ bé, đen bóng, sáu chân nhanh nhẹn bò vọt ra.

"Gián kìa!" Nhi hét lên một tiếng thất thanh.

Theo phản xạ của một "nữ chính" cần được bảo vệ, Nhi định nhảy tót lên lưng Quân. Nhưng cô chưa kịp cử động thì một cảnh tượng chấn động hơn đã xảy ra.

Vị Trưởng khoa Ngoại cao lớn, người vừa mới đây còn mắng cô là "kẻ hủy diệt sự lãng mạn", bỗng nhiên đứng sững lại. Gương mặt anh trắng bệch, đôi mắt mở to trân trối nhìn con gián đang thản nhiên bò qua mũi giày da bóng lộn của mình. Quân không nhúc nhích, không thở, cả người cứng đờ như một bức tượng thạch cao bị lỗi.

"Sếp? Anh sao thế?" Nhi ngơ ngác.

"Nhi..." Giọng Quân run lên bần bật, thấp đến mức chỉ mình cô nghe thấy. "Giết... giết nó ngay."

Tuệ Nhi tròn mắt: "Hả? Anh bảo em giết gián á? Bàn tay anh là bàn tay vàng trong làng phẫu thuật, anh cầm dao mổ xẻ người ta không ghê tay mà lại sợ một con gián bé tí này sao?"

"Tôi không... không sợ. Tôi chỉ... dị ứng với sự hiện diện của nó." Quân lắp bắp, lùi lại một bước nhưng lại va phải cái kệ, làm đống hộp sắt rơi xuống tạo nên tiếng động đanh gọn. Con gián giật mình, thay vì chạy mất, nó lại quyết định... bay.

Cánh nó đập phành phạch trong không gian hẹp.

"Á! Nó bay! Nó bay về phía anh kìa!" Nhi vừa cười vừa hét.

Trong một khoảnh khắc mất hết phong thái "Dao mổ băng giá", Hoàng Minh Quân luống cuống né tránh, cuối cùng không biết vô tình hay cố ý mà lại đẩy Tuệ Nhi vào sát vách tường, còn mình thì... núp sau lưng cô, hai tay nắm chặt vai cô trợ lý nhỏ bé như đang tìm một lá chắn thép.

Khoảng cách bỗng chốc thu hẹp về con số không. Lưng Nhi dán chặt vào lồng ngực Quân, cô cảm nhận được trái tim anh đang đập loạn nhịp vì hoảng sợ, hơi thở nóng hổi của anh phả ngay đỉnh đầu cô.

"Đuổi... đuổi nó đi ngay! Tôi sẽ tăng lương cho cô!" Quân rên rỉ phía sau tai cô.

Nhi lúc này mới sực tỉnh. Cô vơ lấy tờ báo cũ trên kệ, cuộn tròn lại và thực hiện một cú "đập thần sầu" tiễn đưa sinh vật xấu số về miền cực lạc.

Căn phòng trở lại sự im lặng. Quân vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt vai Nhi từ phía sau. Tuệ Nhi đứng hình, tim cô bỗng nhiên cũng đập nhanh không kém gì anh, nhưng là vì một lý do hoàn toàn khác. Cô khẽ xoay người lại, thấy gương mặt Quân chỉ cách mình vài centimet. Ánh đèn pin dưới sàn hắt ngược lên, làm nổi bật đường xương hàm hoàn hảo nhưng đang căng cứng của anh.

"Xong rồi sếp ạ. Kẻ thù đã bị tiêu diệt." Nhi thào thào, cố ý trêu chọc. "Nhìn kỹ thì tư thế này của chúng ta... đúng là chuẩn logic chương 5 rồi đấy. Anh đang ép em vào tường, hơi thở dồn dập, tay nắm chặt... Anh định nói câu gì lãng mạn tiếp theo không?"

Quân sực tỉnh, lập tức buông tay, lùi xa ba bước. Anh hắng giọng, chỉnh lại kính, cố lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày dù vành tai đã đỏ ửng lên một cách đáng ngờ.

"Tốt. Coi như cô hoàn thành nhiệm vụ đột xuất. Khoản tăng lương... tôi sẽ xem xét. Bây giờ về phòng trực ngay, cấm được nói chuyện này với bất kỳ ai, đặc biệt là Hội y tá trưởng Bích."

Nhi cười hì hì, vừa đi vừa nhảy chân sáo: "Yên tâm, em sẽ không nói là bác sĩ trưởng khoa Ngoại lừng lẫy lại sợ một con gián đâu. Em chỉ nói là anh vì quá yêu mến trợ lý nên đã mượn cớ con gián để được... ôm em thôi."

"Trần Tuệ Nhi! Đứng lại đó!"

Tiếng quát của Quân vang lên trong đêm, nhưng không còn cái uy lực sát thương như trước. Ở một góc hành lang, Tuấn "Gấu Trúc" đang đứng ngủ gật dựa vào bình chữa cháy bỗng tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn bóng hai người chạy qua: "Gì thế? Đánh ghen à? Cho tôi... một suất mì tôm thêm trứng..." rồi lại gục đầu ngủ tiếp.

Ca trực đêm đầu tiên, Tuệ Nhi phát hiện ra một bí mật động trời: Tảng băng cũng biết sợ, và quan trọng hơn, tảng băng đó... cũng có hơi ấm.