MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp CứuChương 6: Cơm Hộp Căng Tin Và Những Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Nhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp Cứu

Chương 6: Cơm Hộp Căng Tin Và Những Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

1,086 từ · ~6 phút đọc

Nếu phòng cấp cứu là trái tim của bệnh viện, thì căng tin chính là cái bao tử đầy thị phi của nó. Đây là nơi duy nhất mà những ca mổ kéo dài tám tiếng đồng hồ hay nỗi lo về chỉ số huyết áp tạm thời bị gạt sang một bên, nhường chỗ cho cuộc chiến sinh tồn thực sự: Cuộc chiến giành giật suất cơm sườn cuối cùng.

Tuệ Nhi đứng giữa dòng người đông đúc, tay cầm khay nhựa, mắt đảo như rang lạc. Mùi dầu mỡ cháy khét quyện với tiếng la hét của các cô phục vụ tạo nên một không khí sặc mùi... "cung đấu".

“Sáu suất cơm gà, hai suất bún bò, hết sườn rồi nha!” – Tiếng cô bán hàng dõng dạc vang lên như sấm bên tai khiến Nhi giật nảy mình.

“Không được! Sếp Quân đã dặn nhất định phải là cơm sườn nhiều mỡ hành!” – Nhi lầm bầm, siết chặt khay nhựa. Cô biết, nếu hôm nay vác về một hộp bún bò, vị bác sĩ cuồng sạch sẽ kia chắc chắn sẽ nhìn cô bằng ánh mắt như thể cô vừa mang một mẫu bệnh phẩm nguy hiểm vào phòng làm việc của anh.

Đúng lúc đó, Nhi nhìn thấy một khay sườn nướng vàng ươm còn sót lại duy nhất trên quầy. Nhưng cùng lúc đó, một cánh tay khác cũng lao tới. Theo bản năng của một biên tập viên từng thức đêm săn sale bản quyền truyện tranh, Nhi xoay người, dùng kỹ thuật “lăng ba vi bộ” mà cô học được từ phim kiếm hiệp, nhanh tay nẫng trọn đĩa cơm trước mũi đối phương.

“Của em!” – Cô cười đắc thắng.

“Này cô kia, tôi đến trước mà?” – Một giọng nói đầy mệt mỏi vang lên.

Nhi quay lại, hóa ra là Tuấn “Gấu Trúc”. Cậu thực tập sinh trông còn thảm hại hơn mọi ngày, mái tóc rối bù, mắt nhắm mắt mở, tay vẫn cầm cái ống nghe đeo lủng lẳng.

“Anh Tuấn? Anh không thấy sếp Quân đang đợi cơm sao? Đây là nhiệm vụ chính trị!” – Nhi lên giọng, dùng uy phong của “trợ lý trưởng khoa” để áp chế.

Tuấn ngáp dài một cái, suýt nữa thì đập đầu vào quầy kính: “Chị Nhi... cho em đi... em trực 24 giờ rồi, chưa có gì vào bụng. Sếp Quân... sếp có ăn hay không cũng vẫn lạnh lùng thế thôi, còn em... em mà không ăn là em sẽ ‘đăng xuất’ khỏi trái đất này ngay tại căng tin đấy.”

Nhi nhìn bộ dạng đáng thương của Tuấn, tâm hồn “nữ chính lương thiện” hơi lung lay. Nhưng rồi cô nhớ lại cảnh Quân đứng núp sau lưng mình vì một con gián đêm qua. Một ý nghĩ lóe lên: Nếu anh ta đói, anh ta sẽ còn dễ thương hơn thế nào nữa?

“Thôi được rồi, chia đôi!” – Nhi dứt khoát múc một nửa miếng sườn sang khay của Tuấn. “Coi như tôi cứu anh một mạng. Sau này có gì nhớ báo tin mật cho tôi nhé.”

Nhi hăm hở xách hộp cơm trở về phòng. Khi bước vào, cô thấy Quân đang ngồi gục đầu bên đống bệnh án, đôi kính trắng đặt sang một bên. Trông anh lúc này bớt đi vẻ sắc sảo, có chút gì đó đơn độc khiến tim Nhi hẫng một nhịp.

“Sếp ơi, ‘thượng đế’ của anh về rồi đây!” – Cô đặt hộp cơm xuống bàn, cố tình tạo ra tiếng động lớn.

Quân ngẩng đầu, nheo mắt nhìn hộp cơm bị chia năm xẻ bảy: “Tại sao miếng sườn lại bị sứt sẹo thế kia? Cô ăn vụng à?”

“Làm gì có! Đây là miếng sườn ‘chiến tranh’ đấy.” – Nhi vừa lau mồ hôi vừa nói. “Em đã phải dùng đến 120% công lực để tranh giành với cả khoa Ngoại, thậm chí là hy sinh một nửa cho cậu Tuấn Gấu Trúc đang sắp chết đói. Anh nên cảm động đi.”

Quân nhìn hộp cơm, rồi nhìn sang cô trợ lý đang thở hổn hển, mặt mũi lấm lem chút bụi than từ lò nướng căng tin. Anh bỗng thấy lồng ngực mình có chút nghẹn lại. Một cảm giác mà y văn gọi là “ngoại tâm thu”, nhưng Nhi thì gọi là “chemistry”.

“Phiền phức.” – Quân buông một câu quen thuộc, nhưng tay lại cầm đôi đũa lên.

Anh gắp một miếng thịt, định đưa lên miệng thì khựng lại, liếc nhìn Nhi: “Còn cô? Cô ăn gì?”

“Em á? Em hít mùi sườn là no rồi.” – Nhi cười hì hì, bụng bỗng đánh “rột” một tiếng rõ to.

Không gian bỗng chốc rơi vào im lặng cực độ. Nhi đỏ mặt, chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống. Đúng là cái bụng phản chủ!

Quân thở dài, anh đẩy nửa hộp cơm về phía cô: “Ngồi xuống. Ăn đi. Đừng để tôi mang tiếng là bóc lột sức lao động của trợ lý đến mức để cô chết đói trong phòng tôi. Nếu cô ngất ra đây, tôi lại phải tốn công cấp cứu, rất mất thời gian.”

Nhi tròn mắt: “Sếp... anh đang chia sẻ thức ăn với em sao? Theo chương 15 tiểu thuyết ‘Tổng tài hắc đạo’, đây chính là hành động gián tiếp nói rằng ‘Em là người phụ nữ của tôi’ đó!”

Quân suýt nghẹn miếng cơm, anh trừng mắt: “Ăn ngay hoặc là biến ra ngoài!”

Nhi vội vàng ngồi xuống, vừa ăn vừa lén nhìn Quân. Dưới ánh đèn phòng làm việc, hai người ngồi đối diện nhau qua một hộp cơm sườn căng tin bình dân. Không có nến, không có hoa, chỉ có mùi thuốc sát trùng thoang thoảng và tiếng nhai cơm sột soạt, nhưng Nhi lại thấy bữa ăn này ngon hơn bất kỳ bữa tiệc sang trọng nào cô từng viết trong truyện.

“Sếp này,” – Nhi ngẩng lên, mồm vẫn đầy cơm – “Thật ra anh cũng đâu có đáng sợ lắm. Anh chỉ là... một tảng băng cần được lò sưởi như em hâm nóng thôi.”

Quân không đáp, nhưng bàn tay đang cầm đũa của anh khẽ run nhẹ. Anh cúi mặt thật thấp để che đi đôi gò má đang nóng bừng.

“Ăn xong thì đi dọn cái đống hồ sơ kia đi. Đừng có nói nhảm.”

Nhi mỉm cười đắc ý. Cô biết, tảng băng này đang bắt đầu tan chảy, từng chút, từng chút một. Cơm sườn căng tin, quả nhiên là vũ khí lợi hại hơn cả dao mổ!