1,012 từ
Khoa Ngoại bệnh viện Tâm Đức nổi tiếng nhất là phòng số 13. Không phải vì nó có ma, mà vì nó đang chứa chấp một "ca khó" khiến y bác sĩ đều muốn tiền đình: Ông cụ Phan. Cụ Phan vốn là một nhà giáo về hưu, tính tình khẳng khái nhưng cực kỳ bướng bỉnh. Cụ đang đòi xuất viện ngay lập tức, thậm chí dọa kiện bệnh viện vì... bát cháo loãng buổi sáng quá nhạt nhẽo, không đúng chuẩn "hương vị tình thân".
"Tôi nói cho các anh biết, các anh giữ tôi lại đây là đang giam giữ người trái phép! Tôi muốn về nhà ăn cá kho tộ của bà nhà tôi!" – Tiếng cụ Phan vang dội cả hành lang khu B.
Bác sĩ Minh Quân đứng ngoài cửa, day day trán. Anh có thể xử lý những ca mổ phức tạp nhất, nhưng lại hoàn toàn bất lực trước những màn "ăn vạ" mang tính tâm lý như thế này. Đứng cạnh anh, Tuấn "Gấu Trúc" vừa cầm bệnh án vừa đứng ngủ gật, thỉnh thoảng cái đầu lại gật mạnh xuống như đang tán thành lời mắng chửi của bệnh nhân.
"Cậu Tuấn, tỉnh lại!" – Quân gắt khẽ, rồi quay sang Tuệ Nhi đang đứng lóng ngóng bên cạnh. "Cô... có chiêu gì không? Chẳng phải cô chuyên viết về những tình tiết cảm động, lấy nước mắt độc giả sao?"
Nhi chỉnh lại tà áo blouse, mắt sáng rực như bắt được sóng: "Sếp cứ yên tâm. Theo logic chương 22, lúc này chúng ta không dùng lý lẽ y khoa, mà phải dùng... drama!"
Nhi đẩy cửa bước vào, gương mặt bỗng chốc biến đổi sang trạng thái sầu thảm, đôi mắt rưng rưng như chứa cả một bầu trời tâm sự. Cô lao đến bên giường cụ Phan, nắm lấy bàn tay gầy guộc của cụ, thốt lên một tiếng nghẹn ngào:
"Ông ơi... sao ông lại nỡ lòng nào bỏ bọn cháu mà về?"
Cụ Phan đang định quát thêm câu nữa bỗng đứng hình, ngơ ngác: "Cô... cô là ai? Tôi bỏ ai?"
Nhi sụt sịt, lén bôi chút dầu gió lên khóe mắt cho đỏ: "Cháu là Nhi, cháu của bác sĩ Quân đây ạ. Ông có biết không, bác sĩ Quân nhìn lạnh lùng thế thôi chứ đêm nào anh ấy cũng thức trắng bên bệnh án của ông. Anh ấy nói ông giống hệt người ông nội quá cố của anh ấy – người đã ra đi mà chưa kịp ăn bát cháo hành do chính tay anh ấy nấu."
Phía ngoài cửa, Minh Quân trợn tròn mắt. Ông nội mình vẫn đang đi đánh cờ ở công viên cơ mà?
Nhi tiếp tục "diễn" xuất thần, giọng run run: "Anh Quân vì quá thương ông nên mới bắt bác bếp trưởng nấu cháo loãng đấy ạ. Anh ấy nói hệ tiêu hóa của ông đang yếu, phải ăn nhạt thì 'long thể' mới an khang. Nếu ông về bây giờ, anh ấy sẽ suy sụp, sẽ hối hận cả đời, rồi anh ấy sẽ bỏ nghề y, đi bán trà đá... Lúc đó thế giới mất đi một tài năng, tất cả là vì một miếng cá kho tộ sao ông?"
Cụ Phan nghe đến đoạn "bỏ nghề y đi bán trà đá" thì bắt đầu lung lay. Cụ nhìn sang Quân đang đứng hóa đá ngoài cửa, rồi lại nhìn cô gái đang khóc lóc thảm thiết.
"Thật... thật thế à?" Cụ Phan dịu giọng. "Cái cậu bác sĩ mặt lạnh như tiền kia mà lại tình cảm thế sao?"
"Dạ thật ạ! Anh ấy còn định tối nay trực xong sẽ đi chùa cầu an cho ông đấy!" – Nhi bồi thêm một cú chốt hạ.
Mười phút sau, cụ Phan ngoan ngoãn nằm xuống, còn hứa sẽ ăn hết bát cháo nhạt nhẽo kia. Tuệ Nhi bước ra ngoài, lau nước mắt, hiên ngang như một vị tướng vừa thắng trận trở về.
"Sao sếp? Em giải quyết gọn gàng chưa? Logic 'lời nói dối trắng trợn vì tình yêu' luôn hiệu quả 100%."
Minh Quân nhìn cô bằng ánh mắt không thể tin nổi: "Cô... cô dám bịa chuyện ông nội tôi qua đời? Lại còn bảo tôi đi chùa cầu an? Tôi là người theo chủ nghĩa khoa học cơ mà?"
"Thì sếp muốn ông cụ ở lại hay muốn ông cụ đi kiện?" Nhi nháy mắt. "Trong ngôn tình, thỉnh thoảng nam chính cũng phải chịu thiệt thòi một chút để làm nền cho sự thông minh của nữ chính chứ."
Quân thở dài, nhưng lần này anh không mắng cô. Anh nhìn thấy những giọt nước mắt (do dầu gió) vẫn còn đọng trên mi cô, và cả sự nhiệt huyết đến ngây ngô trong cách cô bảo vệ cái bệnh viện này. Anh bước lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Nhi, tông giọng bỗng nhiên trầm xuống lạ thường:
"Lần sau, nếu muốn dùng tôi làm bia đỡ đạn... thì nhớ bàn trước một tiếng. Tôi không muốn đột ngột trở thành người mất ông nội chỉ sau một buổi sáng."
Nhi đỏ mặt, tim bỗng đập lệch một nhịp vì khoảng cách quá gần. Cô lúng túng đáp: "Dạ... em biết rồi. Mà sếp này, nãy em diễn đạt quá, sếp có thấy... rung động chút nào không?"
Quân khựng lại, anh xoay người đi thẳng về phía phòng làm việc, chỉ để lại một câu nói cụt ngủn: "Rung động thì không thấy, chỉ thấy... đau đầu. Lo mà đi dọn cái bãi chiến trường ở phòng tiêm đi!"
Nhi cười khúc khích, chạy theo sau. Ở phía xa, y tá trưởng Bích vừa ghi chép bệnh án vừa huých tay chị Lan: "Nhìn kìa, tảng băng bắt đầu biết 'nhường nhịn' rồi đấy. Có khi sắp có đám cưới ở khoa Ngoại thật em ạ!"
Tuấn "Gấu Trúc" bỗng giật mình tỉnh giấc ngay giữa hành lang, miệng lầm bầm: "Đám cưới... cho tôi... một suất xôi gấc..." rồi lại gục xuống cái xe đẩy thuốc, tiếp tục hành trình vào giấc mộng.