967 từ
Sáng nay, Khoa Ngoại bị bao phủ bởi một mùi hương kỳ lạ. Không phải mùi thuốc sát trùng nồng nặc đặc trưng, cũng không phải mùi cơm sườn cháy khét của căng tin, mà là mùi bạc hà thanh mát đến lạ lùng. Thủ phạm, không ai khác, chính là Trần Tuệ Nhi.
Sau khi nghe chị Bích "tám" rằng bác sĩ Quân bị dị ứng với mùi nước hoa nồng, Nhi đã quyết định tự chế một loại "dung dịch thư giãn" từ tinh dầu bạc hà để xịt quanh phòng làm việc của sếp, hy vọng làm dịu đi cái tính nết "băng hỏa" của anh.
“Sếp ơi, anh thấy không khí hôm nay có giống như đang đứng giữa rừng Na Uy xanh mướt không?” – Nhi vừa nói vừa hăng say xịt xịt vào chiếc áo blouse dự phòng của Quân đang treo trên giá.
“Trần Tuệ Nhi! Dừng tay lại ngay!” – Một giọng nói trầm thấp, đầy đe dọa vang lên từ phía cửa.
Quân bước vào, gương mặt đen kịt. Anh vốn dĩ đã có một buổi sáng không mấy suôn sẻ với một ca cấp cứu phức tạp, giờ đây lại thấy cô trợ lý đang biến phòng làm việc của mình thành một cái xưởng sản xuất kẹo cao su bạc hà.
“Tôi đã nói cô bao nhiêu lần rồi? Đừng có mang ba cái thứ mùi linh tinh này vào đây!” – Quân tiến lại gần, định giật lấy chai xịt trên tay Nhi.
Nhưng vì sàn nhà vừa được y tá lau bằng loại nước sát trùng trơn bóng, lại thêm sự cuống cuồng của Nhi khi thấy sếp nổi giận, cô bước hụt một cái. Theo đúng kịch bản "anh hùng cứu mỹ nhân" ở chương 30 của các bộ tiểu thuyết kinh điển, Nhi nhắm tịt mắt, chờ đợi cú ngã đau điếng.
Tuy nhiên, thay vì hôn đất, cô lại đâm sầm vào một vật thể cứng cáp, ấm áp và có mùi... bạc hà hòa quyện với mùi xà phòng thanh sạch. Cả cơ thể Nhi dán chặt vào lồng ngực Quân. Tay anh theo phản xạ vòng qua eo cô để giữ thăng bằng, trong khi chai tinh dầu bạc hà trên tay Nhi bị ép chặt giữa hai người, xịt một cú trực diện lên ngực áo của vị bác sĩ trưởng khoa.
Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. Nhi có thể nghe rõ tiếng nhịp tim của Quân đang đập thình thịch qua lớp áo mỏng, nhanh và mạnh đến mức chính cô cũng cảm thấy hoảng loạn. Mùi bạc hà lúc này nồng nặc đến mức làm mắt Nhi cay xè.
“Cô... cô định ám sát tôi bằng tinh dầu đấy à?” – Giọng Quân vang lên trên đỉnh đầu cô, hơi thở anh phả vào mái tóc Nhi, có chút gì đó nghẹn lại.
Nhi ngẩng đầu lên, thấy gương mặt anh chỉ cách mình đúng một gang tay. Đôi mắt sau gọng kính kia không còn vẻ lạnh lùng thường ngày mà hiện lên sự bối rối rõ rệt. Nhi bỗng dưng nảy ra ý định trêu chọc để lấp liếm sự ngượng ngùng:
“Theo logic của chương 5 tiểu thuyết thì lúc này anh phải ép tôi vào tường, nhìn tôi đắm đuối rồi nói ‘Em đã thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi đó’ chứ? Sao anh lại chỉ đứng đực ra như cái tượng thế này?”
Quân khựng lại nửa giây, rồi như chợt bừng tỉnh, anh lập tức buông tay ra như thể vừa chạm phải điện cao thế. Anh nhìn xuống vệt nước sũng mùi bạc hà trên ngực áo mình, rồi nhìn sang cô nàng đang cười toe toét dù mặt đỏ như gấc.
“Trong tiểu thuyết của cô, nam chính có bao giờ tống cổ nữ chính ra khỏi phòng vì tội làm bẩn đồng phục không?” – Quân nghiến răng, tay gỡ chiếc áo blouse ra.
“Dạ không, nam chính thường sẽ bắt nữ chính... tự tay giặt sạch áo cho mình để có thêm cơ hội tiếp cận ạ!” – Nhi lém lỉnh đáp.
Quân ném chiếc áo blouse có mùi bạc hà nồng nặc vào tay Nhi: “Được, thỏa mãn cô. Đi giặt sạch nó ngay lập tức. Và đừng có dùng loại bột giặt mùi hoa hồng hay hoa cúc gì cả. Tôi chỉ muốn mùi xà phòng bình thường. Nếu tôi còn ngửi thấy mùi rừng Na Uy trên cái áo này, cô sẽ phải trực đêm thay cho Tuấn Gấu Trúc một tuần!”
Nhi ôm chiếc áo vào lòng, cảm giác như đang ôm một báu vật. Chiếc áo vẫn còn vương chút hơi ấm từ cơ thể anh. Cô xoay người chạy biến ra ngoài, không quên để lại một câu: “Tuân lệnh sếp! Em sẽ giặt bằng cả tình yêu thương, đảm bảo sếp mặc vào sẽ thấy như được ôm lấy vậy!”
Quân đứng sững lại trong phòng, nhìn theo bóng lưng Nhi chạy xa dần. Anh đưa tay lên chạm nhẹ vào lồng ngực, nơi trái tim vẫn chưa chịu quay về nhịp đập bình thường.
Phía ngoài hành lang, Hội "Thông tấn xã" của chị Bích đã chứng kiến toàn bộ qua khe cửa khép hờ.
“Này, chị thấy không? Bác sĩ Quân lần đầu tiên không mắng ai đó sấp mặt khi bị làm bẩn áo nhé!” – Chị Lan thì thầm.
Chị Bích gật gù, tay ghi chép thần tốc vào cuốn sổ tay bí mật: “Tin nóng: Trưởng khoa Ngoại bị khuất phục bởi mùi bạc hà. Dự đoán: Áo blouse sắp trở thành kỉ vật định tình.”
Đúng lúc đó, Tuấn "Gấu Trúc" đi ngang qua, miệng vẫn ngậm mẩu bánh mì, mắt nhắm nghiền: “Mùi gì... thơm thế? Có kem bạc hà à... Cho em... một que...”