865 từ
Bầu không khí trước phòng phẫu thuật số 2 căng như dây đàn. Một ca mổ cấp cứu đa chấn thương vừa được chuyển vào, và người cầm lái không ai khác chính là bác sĩ Hoàng Minh Quân. Đội ngũ y bác sĩ hỗ trợ hôm nay toàn những gương mặt gạo cội, nhưng ánh mắt họ nhìn Quân lại lấp lánh sự dò xét, bởi đây là ca mổ quyết định việc bệnh viện có nhận được gói đầu tư thiết bị mới hay không.
Trần Tuệ Nhi đứng bên ngoài hành lang, tay ôm khay đựng hồ sơ, cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai vị Trưởng khoa. Quân đứng trước bồn rửa tay, đôi mắt sâu thẳm sau lớp kính dường như đang dồn nén một cơn bão. Anh không nói gì, nhưng đôi bàn tay khẽ siết chặt khi nhìn vào tấm phim chụp X-quang loang lổ vết nứt xương.
"Sếp..." – Nhi bước lại gần, giọng cô lần này không có chút đùa cợt nào. "Anh đang lo à?"
Quân không nhìn cô, giọng lạnh lùng như thường lệ: "Trong y khoa không có khái niệm lo lắng, chỉ có khái niệm chính xác và sai số. Cô đi ra ngoài đi, đây không phải nơi để diễn kịch."
Nhi hít một hơi thật sâu. Cô biết, "Dao mổ băng giá" đang tự dựng lên một bức tường để bảo vệ bản thân trước những ánh mắt "dao mổ" của các đồng nghiệp xung quanh – những người chỉ chờ anh sơ sẩy một li để bàn tán.
"Theo logic của chương 32 tiểu thuyết 'Hào môn kinh mộng'," – Nhi bỗng cất lời, khiến Quân khựng lại – "Vào khoảnh khắc nam chính gánh vác cả thế giới trên vai, anh ta thường sẽ có một trợ lý xinh đẹp nói một câu thần chú để 'buff' sức mạnh. Câu thần chú đó không phải là 'cố lên', mà là..."
Cô tiến sát lại, kiễng chân lên, thì thầm vào tai anh một cách đầy bí mật: "Thần chú là: Anh cứ mổ đi, nếu có chuyện gì, em sẽ là người đầu tiên... kiện cái bệnh viện này vì đã để anh làm việc quá sức. Em mặt dày lắm, sếp biết mà, em sẽ làm loạn đến mức không ai dám trách anh một câu đâu."
Quân xoay mặt lại, nhìn thẳng vào mắt Nhi. Một sự im lặng kéo dài ba giây. Anh bỗng bật cười – một nụ cười cực nhẹ, chỉ đủ làm đôi mắt cong lên một chút. Đó là lần đầu tiên Nhi thấy anh cười thực sự giữa "chiến trường" đầy mùi sát trùng này.
"Cô đúng là đồ điên." – Quân đeo khẩu trang vào, che đi khuôn miệng đang mỉm cười, nhưng ánh mắt đã lấy lại sự sắc lạnh tự tin vốn có. "Nhưng ít nhất, sự điên rồ của cô cũng có ích."
Quân bước vào phòng mổ với một phong thái hoàn toàn khác. Suốt ba tiếng đồng hồ, Nhi đứng ngoài nhìn qua ô cửa kính nhỏ. Cô thấy đôi bàn tay của anh di chuyển như một nghệ sĩ trên phím đàn, dứt khoát và đầy uy quyền. Những vị bác sĩ vốn đang định "soi xét" cũng bắt đầu bị cuốn theo nhịp độ làm việc của anh.
Khi ánh đèn phòng mổ tắt, Quân bước ra, mồ hôi đẫm trán. Nhi lập tức lao tới với một chiếc khăn tay (có thêu hình trái tim sến súa mà cô vừa mua ở căng tin).
"Tuyệt vời sếp ơi! Đúng là 'Tổng tài khoa Ngoại', một tay che trời, một dao cứu người!" – Nhi hăng hái lau mồ hôi cho anh, bất chấp những ánh mắt ngỡ ngàng của các bác sĩ khác.
Quân đứng im để cô lau, chỉ nhướng mày: "Bây giờ cô định làm gì tiếp theo theo đúng logic truyện? Khóc nức nở vì hạnh phúc hay đòi tôi bao ăn?"
"Dạ không!" – Nhi lém lỉnh nháy mắt – "Theo đúng tiến trình, lúc này nam chính phải kiệt sức và ngã vào lòng nữ chính. Anh có muốn ngất không? Em chuẩn bị sẵn bờ vai rồi đây, dù hơi gầy nhưng bao ấm!"
Quân liếc nhìn vạt áo blouse của mình – chiếc áo Nhi vừa giặt hôm qua, giờ vẫn còn thoang thoảng mùi xà phòng và một chút hương bạc hà thanh mát. Anh hắng giọng, đẩy nhẹ cái đầu đang chực chờ "hứng" mình ra:
"Muốn tôi ngã vào lòng cô? Đợi đến khi nào bệnh viện này hết gián đi nhé. Còn giờ thì biến về phòng làm việc, viết cho tôi báo cáo ca mổ này. Viết bằng ngôn ngữ loài người, không phải ngôn ngữ tiểu thuyết, nghe rõ chưa?"
Nhi bĩu môi, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Làm giá vừa thôi sếp ơi, tim anh đang đập nhanh đến mức em đứng đây còn nghe thấy kìa!"
Phía sau lưng họ, Tuấn "Gấu Trúc" vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn dựa vào bình chữa cháy, dụi mắt hỏi: "Hết mổ rồi à? Có ai... đi ăn cơm sườn không? Đừng có bóp eo nhau nữa, em thấy hết rồi..."