MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp CứuChương 10: Một Phút Yếu Lòng Của Tảng Băng Di Động

Nhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp Cứu

Chương 10: Một Phút Yếu Lòng Của Tảng Băng Di Động

1,015 từ

Cuối ngày trực, bệnh viện rơi vào trạng thái "nghỉ ngơi" tương đối. Tuệ Nhi uể oải bước về phía phòng làm việc của Trưởng khoa để trả lại chiếc áo blouse đã được cô giặt sạch thơm mùi nắng và xà phòng trung tính. Cô cứ ngỡ sẽ gặp lại một Hoàng Minh Quân đang vùi đầu vào đống bệnh án khô khan, nhưng trước mắt cô lại là một khung cảnh hoàn toàn khác.

Cửa phòng khép hờ. Quân đang ngồi tựa lưng vào ghế, mắt nhắm nghiền, đôi kính gọng mảnh đặt hờ hững trên bàn. Ánh hoàng hôn muộn hắt qua khung cửa sổ, dát một lớp vàng mỏng lên gương mặt góc cạnh của anh, làm dịu đi những nét sắc sảo thường ngày. Nhưng điều khiến Nhi đứng hình chính là đôi bàn tay anh. Đôi bàn tay vừa cầm dao mổ cứu người cách đây vài giờ, giờ đây đang khẽ run lên vì mỏi mệt, những ngón tay thon dài gầy guộc đan vào nhau như cố tìm một điểm tựa.

Nhi nhẹ nhàng tiến lại gần, định đắp chiếc áo lên người anh, nhưng Quân bỗng mở mắt. Ánh nhìn của anh trong giây phút đó không có sự đề phòng, không có vẻ "dao mổ", chỉ còn lại sự trống rỗng và mệt mỏi tận cùng.

"Xong rồi sao?" – Giọng anh khàn đặc.

"Dạ, áo của sếp đây. Sạch bong, không còn một giọt rừng Na Uy nào hết." – Nhi cố nói nhỏ, đặt chiếc áo lên bàn. Cô nhìn quầng thâm dưới mắt anh, bỗng thấy lòng mình thắt lại. "Anh... anh ổn chứ? Nhìn anh cứ như vừa bị hút hết sinh khí trong tiểu thuyết tiên hiệp ấy."

Quân thở hắt ra một hơi, anh đưa tay xoa nhẹ thái dương: "Ca mổ lúc sáng... chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi là bệnh nhân sẽ không bao giờ tỉnh lại. Đôi khi tôi tự hỏi, cái danh hiệu 'Dao mổ băng giá' là người ta khen tôi, hay là đang mỉa mai rằng tôi lạnh lùng đến mức không cảm nhận được áp lực của sinh mệnh?"

Nhi lặng im. Đây là lần đầu tiên cô thấy "nam chính" của mình tháo bỏ lớp giáp sắt. Cô không nói những câu thoại sến súa như thường ngày, mà lẳng lặng đi tới góc phòng, pha một ly trà gừng ấm nóng (thứ cô luôn mang theo vì sợ cảm lạnh).

"Sếp biết không," – Nhi đưa ly trà cho anh, hơi ấm bốc lên nghi ngút – "Trong chương 40 của bộ 'Trái tim của bác sĩ', nam chính cũng từng nghi ngờ bản thân y hệt anh. Và nữ chính đã nói rằng: 'Anh không phải thần thánh, anh chỉ là một con người chọn gánh vác việc của thần thánh'. Anh thấy run, nghĩa là anh vẫn còn quan tâm. Kẻ lạnh lùng thật sự thì tay sẽ không bao giờ run đâu."

Quân nhận lấy ly trà, hơi ấm từ gốm sứ truyền vào lòng bàn tay khiến anh tỉnh táo hơn. Anh nhìn cô, ánh mắt dần trở nên sâu sắc: "Cô luôn có cách biến mọi thứ thành phim ảnh như vậy à?"

Nhi nhún vai, nở một nụ cười rạng rỡ: "Thế giới này xám xịt lắm sếp ạ, nếu không tự tô hồng nó lên bằng vài tình tiết phi logic, thì sống sao nổi? Mà anh nhìn xem, ly trà gừng này em pha bằng cả tấm lòng đấy, anh uống đi rồi em... cho anh mượn bờ vai một phút. Theo giá thị trường ngôn tình là đắt lắm đấy, nhưng vì anh là sếp nên em khuyến mãi."

Quân nhấp một ngụm trà, vị cay nồng của gừng hòa với vị ngọt nhẹ của mật ong tràn xuống cổ họng, xua tan cái lạnh lẽo của phòng điều hòa. Anh nhìn cô trợ lý "giả mạo" đang đứng đó, mái tóc hơi rối vì chạy đôn chạy đáo cả ngày, nhưng đôi mắt thì vẫn sáng lấp lánh như chứa cả dải ngân hà.

Bất chợt, Quân chìa tay ra, kéo nhẹ vạt áo của Nhi khiến cô hơi nghiêng người về phía anh.

"Chỉ một phút thôi." – Anh lầm bầm, rồi thực sự tựa trán vào vai cô.

Nhi nín thở. Mùi hương của anh – mùi bạc hà thanh khiết lẫn với mùi nước sát trùng đặc trưng – bao vây lấy cô. Cô cảm nhận được hơi thở của anh dần ổn định lại trên vai mình. Một phút này, không có bác sĩ trưởng khoa khó tính, không có cô biên tập viên mơ mộng, chỉ có hai tâm hồn đang nương tựa vào nhau giữa những bộn bề của bệnh viện.

"Sếp này..." – Nhi khẽ thì thầm.

"Gì?" – Giọng Quân trầm đục.

"Hết một phút rồi, anh có định... hôn em như trong chương 10 không? Để em còn biết đường mà viết tiếp bản thảo."

Quân lập tức ngồi thẳng dậy, gương mặt lấy lại vẻ nghiêm nghị trong chớp mắt, dù tai anh đã đỏ lựng đến tận cổ. Anh đẩy ly trà sang một bên, cầm lấy chiếc áo blouse khoác lên người:

"Trần Tuệ Nhi, cô đúng là kẻ phá hỏng bầu không khí giỏi nhất thế giới. Đi ra ngoài! Tôi còn phải duyệt danh sách trực tuần sau của cậu Tuấn Gấu Trúc."

Nhi cười hì hì, chạy lẹ ra cửa: "Ấy, anh ngại rồi kìa! Em biết mà, tảng băng di động cuối cùng cũng bị lò sưởi Tuệ Nhi làm tan chảy một milimet rồi nhé!"

Khi cánh cửa khép lại, Quân nhìn xuống bàn tay mình. Chúng đã hết run. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười mà chính anh cũng không nhận ra là nó dịu dàng đến mức nào.

Phía ngoài hành lang, Tuấn "Gấu Trúc" đang vừa đi vừa ngủ gật, va rầm vào xe đẩy của chị Lan.

"Ối! Động đất à?" – Tuấn giật mình tỉnh giấc.

Chị Lan cười ngất: "Động đất cái gì, là 'động tình' đấy em ạ! Đi thôi, xuống căng tin ăn khuya, chị bao!"