904 từ
Bệnh viện lúc 2 giờ sáng là một cõi trung gian kỳ lạ. Tiếng bước chân nện trên sàn đá hoa cương vang vọng hơn bình thường, và mùi thuốc sát trùng dường như cũng đậm đặc hơn dưới ánh đèn vàng vọt của ca trực. Tại khu vực nghỉ ngơi của khoa Ngoại, Trần Tuệ Nhi đang lúi húi bên chiếc ấm siêu tốc, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng tinh thần thì vẫn đang treo ngược cành cây theo đúng tiến độ của một chương truyện ngược tâm.
"Xoẹt —"
Tiếng xé bao mì tôm vang lên khô khốc. Nhi hít một hơi thật sâu mùi hương của gia vị hóa học, cảm giác như cả linh hồn vừa được hồi sinh sau một ca trực đầy rẫy những bảng biểu hành chính khô khan.
"Lại là mì tôm?"
Một giọng nói trầm thấp quen thuộc khiến Nhi suýt nữa thì làm đổ cả ấm nước sôi. Cô quay lại, thấy bác sĩ Quân đang đứng dựa vào khung cửa, áo blouse cởi trễ, cà vạt nới lỏng. Trông anh lúc này không giống một vị "trưởng khoa băng giá" cho lắm, mà giống một nam chính ngôn tình vừa trải qua một trận chiến tâm lý khốc liệt.
"Sếp! Anh định hù chết em để chiếm đoạt số nhuận bút tương lai của em à?" Nhi vuốt ngực, nhanh tay đẩy một vắt mì khô về phía anh. "Lại đây, theo logic chương 11, khi nam nữ chính cùng thức đêm, họ phải chia sẻ một bát mì tôm để tăng cường tình cảm. Anh ăn không? Em bao!"
Quân nhướng mày, nhìn bát mì nhựa đầy nước sôi sùng sục, rồi lại nhìn cô gái đang cười hì hì trước mặt. Bình thường, với một người cuồng sạch sẽ và dinh dưỡng như anh, loại thực phẩm này là "kẻ thù số một". Nhưng không hiểu sao, mùi thơm nồng nặc này kết hợp với sự hiện diện của Nhi lại khiến dạ dày anh biểu tình dữ dội.
Anh im lặng ngồi xuống đối diện cô, đón lấy chiếc nĩa nhựa.
"Chỉ lần này thôi đấy."
Họ ngồi đó, giữa không gian tĩnh mịch của bệnh viện, cùng nhau "xì xụp" bát mì rẻ tiền. Nhi vừa ăn vừa thao thao bất tuyệt: "Anh biết không, hôm nay y tá trưởng Bích vừa mới kể với em là hồi mới vào nghề, anh từng bị một bệnh nhân nhí tặng cho một cái kẹo mút dính đầy nước miếng mà anh vẫn phải mỉm cười nhận lấy. Hóa ra 'Dao mổ băng giá' cũng có lúc tan chảy vì kẹo mút à?"
Quân khựng lại, vành tai khẽ đỏ lên: "Chị Bích nói nhiều quá rồi. Đó là quy tắc ứng xử với bệnh nhân."
"Xì, sếp cứ làm giá." Nhi chống cằm nhìn anh, ánh mắt bỗng trở nên dịu lại dưới ánh đèn lờ mờ. "Thật ra em thấy nghề y của các anh cô đơn lắm. Cứ như một hiệp sĩ độc hành giữa ranh giới sống chết. Nếu không có những người 'phi logic' như em ở bên cạnh cà khịa, chắc anh hóa đá lâu rồi."
Quân buông nĩa, nhìn thẳng vào mắt Nhi. Một sự im lặng không hề khó xử bao trùm. Anh bỗng nhiên muốn nói gì đó, muốn kể về ca mổ thất bại đầu tiên khiến anh không dám cầm dao suốt một tháng, hay về nỗi sợ hãi mỗi khi nhìn thấy một gia đình tan vỡ trước cửa phòng cấp cứu. Những điều mà anh chưa bao giờ nói với ai vì sợ lộ ra sơ hở của mình.
"Nhi này..."
"Dạ?"
"Tại sao cô lại chọn viết tiểu thuyết ngôn tình? Thế giới đó toàn những điều không có thật."
Nhi cười, nụ cười lần này không có chút tinh quái nào: "Vì thế giới thực quá đau buồn sếp ạ. Người ta cần những điều không có thật để tin rằng dù thế nào đi nữa, cuối cùng kẻ có tình cũng sẽ về với nhau, và ai cũng xứng đáng có một cái kết hạnh phúc. Em viết truyện không phải để lừa dối, mà là để chữa lành... giống như cách anh đang khâu vết thương cho bệnh nhân vậy."
Quân ngẩn người. Câu trả lời của cô trợ lý "vô tri" thường ngày hóa ra lại sâu sắc đến thế. Anh khẽ thở dài, đưa tay định xoa đầu cô nhưng rồi lại rụt lại nửa chừng, chuyển thành hành động đẩy vỏ bao mì ra xa.
"Triết lý quá rồi đấy. Ăn xong chưa? Ca mổ tiếp theo bắt đầu sau 30 phút nữa. Nếu cô ngủ gật trong lúc trực, tôi sẽ trừ lương cô theo logic 'tổng tài tàn nhẫn' đấy."
Nhi bĩu môi, dọn dẹp bát đĩa: "Anh đúng là đồ phá hỏng không khí! Người ta đang tâm trạng... Mà sếp này, nãy anh định gọi em rồi nói gì thế? Có phải định tỏ tình không?"
Quân đứng dậy, khoác lại chiếc áo blouse phẳng phiu, lấy lại vẻ lạnh lùng như thường lệ: "Tôi định nói là... răng cô đang dính hành kìa."
"Á! Hoàng Minh Quân! Anh đứng lại đó cho em!"
Tiếng kêu thất thanh của Nhi vang vọng hành lang, xua đi cái tĩnh mịch lạnh lẽo của đêm khuya. Phía xa, Tuấn "Gấu Trúc" đang đứng ngủ gật tựa vào xe đẩy, miệng lầm bầm: "Hành... thêm hành... đừng cho giá..."