MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp CứuChương 12: Phía Sau Cánh Cửa Phòng Phẫu Thuật Đang Đóng Kín

Nhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp Cứu

Chương 12: Phía Sau Cánh Cửa Phòng Phẫu Thuật Đang Đóng Kín

908 từ

Đèn hành lang khoa Ngoại bỗng chốc chuyển sang màu đỏ rực – một tín hiệu báo động đỏ cho toàn bộ ê-kíp trực đêm. Không còn bóng dáng của những bát mì tôm nghi ngút khói hay những câu chuyện phiếm không đầu không cuối, cả hành lang rung chuyển bởi tiếng bánh xe băng ca ma sát trên mặt sàn.

“Bệnh nhân nam, 28 tuổi, tai nạn giao thông, đa chấn thương, tràn dịch màng phổi, huyết áp đang tụt dốc không phanh!” – Tiếng y tá Bích dõng dạc át cả âm thanh hỗn loạn.

Tuệ Nhi đứng nép vào tường, hơi thở cô nghẹn lại. Mùi gỉ sắt của máu nồng nặc xộc vào mũi khiến dạ dày cô quặn thắt, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy bám chặt vào tập hồ sơ. Trong tiểu thuyết cô viết, những cảnh này thường được lướt qua bằng vài dòng miêu tả hào nhoáng về vẻ đẹp trai của nam chính khi đeo khẩu trang. Nhưng thực tế trước mắt cô lại là một chiến trường thực thụ, nơi sự sống chỉ được tính bằng từng nhịp đập rời rạc của máy đo nhịp tim.

“Nhi! Đứng đực ra đó làm gì? Mang hồ sơ xét nghiệm máu theo tôi, nhanh!” – Quân quát lớn. Anh đã khoác lên mình bộ đồ phẫu thuật xanh thẫm, chiếc khẩu trang che kín gương mặt nhưng ánh mắt thì sắc lạnh và tập trung đến đáng sợ.

Nhi chạy theo anh, chân nọ đá chân kia. Lần đầu tiên, cô được bước vào khu vực đệm của phòng phẫu thuật. Qua lớp kính dày, cô nhìn thấy Quân đứng đó, dưới ánh đèn mổ rực rỡ như mặt trời nhân tạo.

Sự "lầy lội" thường ngày của Nhi biến mất hoàn toàn. Cô đứng chết lặng nhìn đôi bàn tay của Quân. Đó không còn là đôi bàn tay run rẩy vì mệt mỏi trong phòng làm việc, cũng không phải đôi bàn tay dùng để đẩy ly trà gừng của cô. Lúc này, chúng di chuyển với một tốc độ và sự chính xác đến phi thường. Từng đường dao, từng mũi kẹp đều dứt khoát như thể anh đang vẽ lại bản đồ sự sống cho bệnh nhân.

“Kẹp!” “Hút!” “Tăng liều adrenaline!”

Những câu lệnh ngắn gọn, cụt lủn vang lên trong không gian nín thở. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán Quân, chảy dài xuống thái dương. Một y tá định tiến tới lau nhưng ca mổ đang ở giai đoạn then chốt, huyết áp bệnh nhân bất ngờ đổ đèo. Tiếng máy monitor kêu "tít tít" liên hồi như tiếng tử thần đang gõ cửa.

Nhi không kiềm lòng được, cô xông vào khu vực tiếp giáp, vớ lấy chiếc khăn vô trùng. Trong khoảnh khắc Quân vừa ngẩng đầu lên để kiểm tra thông số, cô đã nhanh chóng thấm nhẹ những giọt mồ hôi trên trán anh.

Quân khựng lại một giây. Qua lớp kính bảo hộ, anh nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ nhưng đầy kiên định của cô trợ lý nhỏ. Anh không mắng cô "phiền phức" như mọi khi.

“Đừng sợ.” – Quân nói khẽ, giọng anh khàn đi nhưng cực kỳ vững chãi. “Tôi sẽ không để anh ta đi đâu cả.”

Ca mổ kéo dài bốn tiếng đồng hồ. Khi đường chỉ khâu cuối cùng được hoàn tất và máy monitor bắt đầu phát ra những tiếng "píp... píp..." đều đặn, cả phòng mổ đồng loạt thở phào. Quân bước ra ngoài, tháo bỏ lớp găng tay đẫm máu, bước chân anh hơi loạng choạng.

Nhi lập tức đỡ lấy cánh tay anh. Lần này, cô không dùng "logic ngôn tình" để trêu chọc. Cô lặng lẽ đưa cho anh một chai nước khoáng đã vặn sẵn nắp.

“Sếp... anh vừa cứu một mạng người đấy. Thực sự cứu được rồi.” – Giọng Nhi lạc đi.

Quân tu ực một hơi hết nửa chai nước, anh dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, ngước mắt nhìn lên trần nhà. Sau mỗi trận chiến với tử thần, anh luôn cảm thấy trống rỗng, nhưng hôm nay, sự hiện diện của cô gái này khiến khoảng không đó bớt phần lạnh lẽo.

Anh quay sang nhìn Nhi, thấy cô vẫn còn xanh xao vì hoảng sợ, anh bỗng đưa bàn tay vẫn còn vương mùi găng tay cao su xoa nhẹ lên đầu cô.

“Sợ lắm sao? Chẳng phải trong truyện của cô, nam chính vừa mổ xong là có thể bế nữ chính chạy ba vòng bệnh viện à?”

Nhi mếu máo, đấm nhẹ vào vai anh: “Sếp ác lắm! Lúc nãy em còn tưởng anh là người máy cơ. Nhìn anh cầm dao mổ, em cứ sợ anh... cắt nhầm vào tay mình. Anh mà hỏng tay là em bắt đền cả đời đấy!”

Quân khẽ cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng thật tâm: “Yên tâm, tay tôi phải để dành để ký bảng lương cho cô nữa chứ. Mà Nhi này...”

“Dạ?”

“Hành dính trên răng lúc nãy... tôi nói dối đấy. Lúc đó trông cô cũng... không đến nỗi nào.”

Nhi đứng hình, rồi mặt bỗng chốc đỏ lựng như gấc chín. Cô hét lên giữa hành lang vắng lặng: “Hoàng Minh Quân! Anh là đồ lừa đảo! Đồ tsundere đáng ghét!”

Ở cuối hành lang, Tuấn "Gấu Trúc" đang đứng ngủ gật dựa vào cây truyền dịch, giật mình tỉnh giấc: “Gì thế? Ai cưới? Cho em... một miếng bánh kem...”