MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp CứuChương 13: Bàn Tay Này Được Sinh Ra Để Cứu Người, Không Phải Để Lau Nước Mắt

Nhịp Tim Lạc Lối Nơi Phòng Cấp Cứu

Chương 13: Bàn Tay Này Được Sinh Ra Để Cứu Người, Không Phải Để Lau Nước Mắt

999 từ

Ánh đèn trong phòng trực của bác sĩ trưởng khoa đã tắt được một nửa, chỉ còn lại vệt sáng yếu ớt hắt ra từ chiếc đèn bàn. Sau ca mổ kéo dài bốn tiếng, Hoàng Minh Quân dường như đã vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng. Anh ngồi bất động trên ghế, đôi bàn tay – vốn dĩ là niềm tự hào của khoa Ngoại – giờ đây đang run lên từng đợt không kiểm soát được vì hội chứng quá tải cơ năng.

Trần Tuệ Nhi đứng ở cửa, tay bưng một bát súp nóng vừa chạy xuống căng tin "cướp" được từ tay chị Lan y tá. Cô định bước vào với một câu thoại "cà khịa" đỉnh cao như mọi ngày, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến bước chân cô khựng lại. Quân đang cố gắng cầm lấy lọ thuốc giảm đau trên bàn, nhưng ngón tay anh run đến mức lọ nhựa rơi xuống sàn, lăn lông lốc về phía chân Nhi.

"Sếp..." Nhi bước tới, nhặt lọ thuốc lên. Giọng cô không còn vẻ cợt nhả, mà nghẹn lại vì xót xa.

Quân giật mình, theo bản năng giấu đôi tay ra sau lưng, gương mặt tái nhợt lấy lại vẻ lạnh lùng gượng ép: "Cô chưa về sao? Để lọ thuốc đó xuống rồi đi đi."

"Đi cái gì mà đi! Theo logic chương 13 tiểu thuyết 'Lương y như từ mẫu', khi nam chính yếu lòng, nữ chính mà bỏ đi thì tác giả sẽ bị đốt nhà đấy!"

Nhi mặt dày ngồi phịch xuống bên cạnh anh, không đợi sự đồng ý, cô kéo mạnh đôi bàn tay đang run rẩy của anh ra phía trước. Những đầu ngón tay của Quân lạnh ngắt, khớp xương trắng bệch vì gồng quá mức. Nhi không nói thêm lời nào, cô xoa hai bàn tay mình vào nhau cho ấm lên, rồi nhẹ nhàng bao bọc lấy đôi tay anh, bắt đầu xoa bóp từng đốt xương một cách vụng về nhưng đầy nâng niu.

"Đừng chạm vào..." Quân định rụt tay lại, nhưng sức lực của anh lúc này không thắng nổi sự kiên quyết của một cô nàng "mặt dày" chuyên trị dòng tổng tài. "Bàn tay này... vừa dính đầy máu và mùi sát trùng. Nó đáng sợ lắm."

"Đáng sợ cái gì? Bàn tay này vừa kéo một mạng người từ tay thần chết về đấy!" Nhi ngước mắt nhìn anh, đôi mắt cô đỏ hoe nhưng nụ cười vẫn bướng bỉnh. "Sếp biết không, trong tiểu thuyết của em, nam chính có thể dùng tay để ký hợp đồng nghìn tỷ, có thể dùng tay để hạ gục mười tên xã hội đen, nhưng em thấy bàn tay cầm dao mổ của anh là ngầu nhất. Nó không phải để lau nước mắt cho em, mà là để giữ lại những giọt nước mắt hạnh phúc cho gia đình bệnh nhân."

Quân lặng người. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay Nhi truyền qua da thịt, len lỏi vào từng dây thần kinh đang căng cứng của anh. Lần đầu tiên trong đời, anh để một người nhìn thấy sự yếu đuối của mình mà không thấy xấu hổ. Anh nhìn cô gái đang hì hục xoa bóp cho mình, mái tóc rối bù vì chạy việc, gương mặt lấm lem vệt bụi, bỗng thấy lòng mình mềm đi như tuyết gặp nắng mùa hạ.

"Nhi này."

"Dạ?" Nhi ngẩng lên, một lọn tóc bướng bỉnh xòa xuống trán.

Quân đưa bàn tay đã bớt run, khẽ vén lọn tóc đó ra sau tai cô. Cử chỉ dịu dàng đột ngột này khiến tim Nhi đập loạn xạ, suýt nữa thì quên cả kỹ thuật xoa bóp "gia truyền".

"Cô nói đúng, tôi không phải thần thánh. Nhưng nếu có một người 'phi logic' như cô bên cạnh... có lẽ việc làm người thường cũng không tệ lắm."

Bầu không khí đang vô cùng lãng mạn, đúng chuẩn một phân cảnh cao trào sắp có nụ hôn đầu, thì bỗng nhiên từ góc tối dưới gầm bàn làm việc, một "vị khách không mời" màu nâu bóng, có râu dài, lạch bạch bò ra.

"Á! Gián kìa sếp!" Nhi hét lên một tiếng thất thanh.

Vừa nghe thấy chữ "Gián", vị bác sĩ trưởng khoa cao 1m82, mệnh danh là "Dao mổ băng giá", bỗng nhiên bật lò xo nhảy thẳng lên ghế, gương mặt tái mét hơn cả lúc vừa mổ xong. Anh bám chặt vào vai Nhi, giọng run rẩy gấp mười lần lúc nãy: "Nhi! Giết nó! Đuổi nó đi ngay lập tức!"

Nhi đứng hình mất năm giây, rồi nhìn sếp mình đang co ro trên ghế như một chú mèo nhỏ sợ nước. Cô phì cười, cầm chiếc dép lên "pạch" một cái dứt khoát, rồi quay sang nhìn Quân với ánh mắt đầy đắc ý:

"Sếp ơi, anh vừa nói gì về việc 'làm người thường' ấy nhỉ? Theo logic của em, lúc này anh phải bế em lên để tránh gián mới đúng, sao anh lại... ngồi lên bàn rồi?"

Quân hắng giọng, leo xuống ghế với vẻ mặt không thể nghiêm túc hơn, cố che giấu sự nhục nhã vừa rồi: "Tôi... tôi chỉ đang kiểm tra độ bền của cái ghế này thôi. Cô đi về đi! Ngay lập tức!"

Nhi vừa cười vừa đi ra cửa, không quên ngoái lại trêu chọc: "Em biết bí mật của anh rồi nhé bác sĩ Hoàng! Một ca mổ tim không làm anh run, nhưng một con gián lại làm anh suýt ngất. Để em về viết ngay chương 'Điểm yếu của Tổng tài'!"

Đêm đó, trong căn phòng trực vắng lặng, bác sĩ Quân nhìn xuống đôi bàn tay đã hoàn toàn bình phục của mình, khẽ mỉm cười. Anh thầm nghĩ, có lẽ con gián đó xuất hiện cũng đúng lúc đấy chứ, vì nếu không có nó, có lẽ anh đã làm điều gì đó còn "phi logic" hơn cả tiểu thuyết của cô rồi.