1,115 từ
Căng tin bệnh viện vào giờ nghỉ trưa chẳng khác nào một sàn giao dịch chứng khoán thời kỳ khủng hoảng. Tiếng khay inox va chạm loảng xoảng, tiếng loa thông báo gọi tên bệnh nhân, và đặc biệt là tiếng "họp chợ" của hội y tá khoa Sản đang ngồi buôn chuyện ở dãy bàn trung tâm.
Trần Tuệ Nhi ngồi ở góc khuất nhất, gương mặt phờ phạc vì ca trực đêm qua. Cô đang nhìn chằm chằm vào bát cơm tấm khô khốc, lòng thầm nghĩ nếu đây là tiểu thuyết, nam chính chắc chắn sẽ xuất hiện với một hộp cơm bento tự làm đầy tinh tế hoặc ít nhất là đặt cả nhà hàng năm sao mang đến cho cô.
"Đang mơ mộng về chương nào thế?"
Một khay đồ ăn đặt xuống đối diện Nhi một cách dứt khoát. Hoàng Minh Quân ngồi xuống, trên khay của anh không phải những món ăn lành mạnh thường ngày, mà là một hũ sữa chua, hai quả chuối và một gói bánh quy lạt.
Nhi ngước mắt lên, giọng mè nheo: "Sếp, anh nhìn xem, cơm ở đây cứng đến mức có thể dùng làm vũ khí tự vệ được đấy. Em sắp suy dinh dưỡng đến nơi rồi, anh xem có 'logic' nào cứu vãn được không?"
Quân không nói gì, anh lẳng lặng đẩy hũ sữa chua sang phía Nhi, sau đó thò tay vào túi áo blouse lôi ra một quả trứng luộc vẫn còn ấm. Đây là kết quả của việc anh vừa bị y tá trưởng Bích "ép" ăn lúc nãy, nhưng anh đã lén giữ lại.
"Ăn đi. Cô mà ngất xỉu thì ai giải quyết đống giấy tờ bảo hiểm cho tôi?"
Nhi cầm quả trứng, cảm nhận hơi ấm len lỏi vào lòng bàn tay. Cô cười híp mắt: "Ôi, sếp luộc trứng cho em à? Đây là tình tiết 'nam chính âm thầm quan tâm' trong truyền thuyết đây mà! Anh cứ thừa nhận đi, anh đang bắt đầu 'đổ' trước sự đáng yêu của em rồi đúng không?"
Quân hắng giọng, né tránh ánh mắt của Nhi bằng cách tập trung bóc vỏ quả chuối: "Tôi chỉ là không muốn hồ sơ của mình bị chậm trễ vì trợ lý đi cấp cứu do hạ đường huyết. Đừng có suy diễn."
Nhưng "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", Nhi đâu dễ dàng bỏ qua. Cô vừa bóc trứng vừa lẩm bẩm: "Dạ, anh cứ làm giá đi. EQ của anh chắc chắn tỉ lệ nghịch với độ sắc của con dao mổ."
Đúng lúc đó, Tuấn "Gấu Trúc" từ đâu lù lù xuất hiện, tay bê khay cơm nhưng mắt thì đã nhắm nghiền được một nửa. Cậu ta loạng choạng đi ngang qua bàn của hai người, bất ngờ trượt chân vì vũng nước trên sàn.
"Cẩn thận!" Nhi hét lên.
Theo phản xạ của một bác sĩ ngoại khoa, Quân vươn tay ra định đỡ lấy Tuấn. Nhưng trớ trêu thay, tay kia của anh đang cầm quả chuối đã bóc vỏ. Kết quả là Tuấn không ngã, nhưng khay cơm của cậu ta hất tung lên trời, và một miếng sườn mỡ màng hạ cánh chính xác lên... đầu của bác sĩ Quân.
Cả căng tin im phăng phắc. Hội y tá "Thông tấn xã" của chị Bích nín thở, điện thoại đã sẵn sàng chế độ quay phim. Ai cũng biết bác sĩ Quân cuồng sạch sẽ đến mức nào.
Nhi nhìn miếng sườn đang chễm chệ trên mái tóc vuốt keo phẳng phiu của sếp, rồi nhìn gương mặt đang tối sầm lại của anh, cô bỗng thấy tim mình đập thình thịch. Theo logic ngôn tình, lúc này nữ chính phải đứng ra nhận tội thay hoặc dùng khăn tay dịu dàng lau đi...
Nhưng Nhi lại làm một việc không ai ngờ tới. Cô cầm quả trứng luộc vừa bóc xong, thản nhiên đưa lên miệng cắn một miếng, rồi chỉ vào miếng sườn trên đầu Quân, cười sặc sụa:
"Sếp ơi! Trông anh bây giờ... trông anh giống hệt nhân vật 'Trư Bát Giới' phiên bản áo blouse trắng luôn ấy! Anh có muốn em chụp một tấm làm bìa truyện 'Trưởng khoa và Miếng sườn định mệnh' không?"
Cơn giận của Quân vừa mới nhen nhóm đã bị sự "vô tri" của Nhi dập tắt hoàn toàn. Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để kiềm chế ý định tống cổ cô trợ lý này ra khỏi bệnh viện ngay lập tức.
"Trần... Tuệ... Nhi! Cô có biết bộ đồ này tôi mới thay không?"
"Thì anh thay bộ khác!" Nhi nhanh tay vớ lấy tập khăn giấy trên bàn, đứng dậy chồm người qua khay cơm. Thay vì lau miếng sườn, cô lại lóng ngóng làm sao đó mà tay chạm vào gọng kính của anh, khiến chiếc kính lệch hẳn sang một bên.
Khoảnh khắc đó, khoảng cách giữa hai người chỉ tính bằng milimet. Quân có thể nhìn thấy rõ từng sợi lông mi đang rung rinh vì cười của Nhi, và Nhi cũng cảm nhận được mùi bạc hà quen thuộc tỏa ra từ người anh, át cả mùi nước mắm của căng tin.
Quân bỗng nắm lấy cổ tay Nhi, giọng anh thấp xuống, mang theo một chút rung cảm khó nhận ra: "Cô định lau sườn hay định làm tôi mù luôn hả?"
Nhi đứng hình. Sự trêu chọc biến mất, thay vào đó là sự bối rối thật sự. Cô lí nhí: "Em... em định lau mà. Tại sếp đẹp trai quá làm em run tay."
Quân nhìn cô một lúc lâu, rồi thở dài, buông tay cô ra. Anh tự mình gỡ miếng sườn xuống, ném vào khay của Tuấn Gấu Trúc (lúc này đã lại lăn ra ngủ gật ngay trên ghế).
"Lần sau nếu muốn khen tôi đẹp trai, hãy nói lúc tôi không có miếng sườn trên đầu. Nghe chưa?"
Nhi ngồi xuống, tim vẫn còn đánh trống lồng ngực. Cô lén nhìn anh, thấy anh đang lóng ngóng dùng khăn giấy lau đi vệt mỡ trên tóc với một vẻ mặt cực kỳ cam chịu nhưng lại không hề có ý định bỏ đi.
"Sếp này, thực ra anh... cũng dễ thương lắm."
Quân khựng lại, mặt anh đỏ bừng lên. Anh vội vàng đứng dậy, cầm khay đồ ăn đi thẳng, để lại một câu nói cụt lủn: "Lo mà ăn quả trứng của cô đi! Chiều nay có mười cái bệnh án cần nhập liệu đấy!"
Nhi nhìn theo bóng lưng anh, miệng mỉm cười rạng rỡ. Cô biết, tảng băng di động này không chỉ đang tan chảy, mà còn đang bắt đầu biết cách "chứa chấp" sự rắc rối của cô rồi.