1,048 từ
Tiếng sấm rền vang cắt ngang bầu không khí oi nồng của buổi chiều muộn. Chỉ trong chớp mắt, bầu trời thành phố sụp xuống một màu xám xịt, đổ những trận mưa như trút nước xuống sân bệnh viện. Những tán cây bằng lăng tím ngắt ngoài cửa sổ khoa Ngoại rũ rượi dưới sức gió, khiến khung cảnh vốn đã mang mác mùi sát trùng nay lại thêm phần thê lương — ít nhất là trong tâm trí đầy rẫy kịch bản của Trần Tuệ Nhi.
Nhi đứng ở sảnh chính, mặt méo xệch nhìn dòng người hối hả chạy mưa. Cô không có ô, cũng chẳng có áo mưa, và quan trọng nhất là chiếc xe buýt cuối cùng đi qua nhà cô chắc chắn sẽ không đợi một "nữ chính" đang bị mắc kẹt.
"Đúng là định mệnh." Nhi thở dài, lôi cuốn sổ tay ra ghi chép: Chương 15: Cơn mưa rào làm lộ bản chất nam chính. Anh ta sẽ lái chiếc siêu xe Rolls-Royce lướt qua, làm nước bắn tung tóe lên váy nữ chính hay sẽ dừng lại che ô?
"Trong thực tế, nam chính sẽ lái xe ra về và để nữ chính tự bắt Grab, nếu cô ta không muốn chết chìm vì đứng đó nói nhảm."
Giọng nói lành lạnh quen thuộc vang lên từ phía sau. Hoàng Minh Quân đã thay bộ thường phục đơn giản: áo sơ mi xanh đen cài kín cổ và quần tây phẳng phiu. Trên tay anh cầm một chiếc ô cán dài màu đen tuyền — thứ phụ kiện trông cũng khô khan y hệt chủ nhân của nó.
Nhi quay lại, đôi mắt sáng rực như thấy vàng: "Sếp! Anh là thiên thần hộ mệnh hay là hiện thân của chiêu thức 'anh hùng cứu mỹ nhân' vậy? Anh nhìn xem, ngoài kia mưa to thế này, nếu em đi bộ ra bến xe, chắc chắn sẽ biến thành một con chuột lột, mà sếp biết rồi đấy, chuột lột thì không thể nhập liệu bệnh án một cách xinh đẹp được."
Quân nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang cô gái đang dùng ánh mắt "cún con" nhìn mình. Anh thở dài, một cái thở dài chứa đựng 70% sự cam chịu và 30% sự quan tâm mà chính anh cũng không muốn thừa nhận.
"Đi thôi. Tôi đưa cô ra bến xe."
Chiếc ô đen bung ra. Quân cầm ô, sải bước dài ra phía màn mưa. Nhi nhanh nhảu chạy theo, nép sát vào cánh tay anh. Vì chiều cao chênh lệch, đầu Nhi chỉ vừa đến vai anh, cô có thể cảm nhận rõ hơi ấm tỏa ra từ lớp vải sơ mi và mùi hương bạc hà thanh khiết trộn lẫn với mùi đất ẩm sau mưa.
"Sếp này, anh có biết theo logic của chương 15 tiểu thuyết 'Mưa rơi vào tim anh', lúc này nam chính phải nghiêng ô hẳn sang phía nữ chính, mặc kệ vai mình bị ướt đẫm không?" Nhi lém lỉnh ngước lên nhìn.
Quân lạnh lùng nhích chiếc ô sang phía mình một chút: "Tôi là bác sĩ ngoại khoa, nếu tôi bị cảm lạnh và run tay trên bàn mổ, cô có chịu trách nhiệm cho mạng sống của bệnh nhân không?"
Nhi bĩu môi: "Anh đúng là đồ khô khan nhất hành tinh! Người ta đang cố tạo ra không gian lãng mạn mà..."
Nói là vậy, nhưng khi một cơn gió mạnh thổi tạt qua, Nhi rùng mình vì hơi lạnh. Ngay lập tức, cô cảm thấy chiếc ô sụp xuống thấp hơn, chắn hoàn toàn luồng gió cho cô. Và dù miệng thì nói lời cay nghiệt, nhưng bả vai phải của Quân đã bắt đầu sẫm màu vì nước mưa thẩm thấu qua lớp áo. Anh lặng lẽ nghiêng ô che kín cho Nhi, chấp nhận để một nửa cơ thể mình ướt nhẹp.
Họ bước đi trong im lặng giữa tiếng mưa rơi bộp bộp trên đỉnh ô. Nhi bỗng cảm thấy trái tim mình lỗi nhịp một cái "thình". Không có siêu xe, không có những câu tỏ tình hoa mỹ, chỉ có tiếng bước chân đều đặn của hai người trên nền gạch ướt và sự che chở thầm lặng của người đàn ông IQ cao này.
"Sếp... sao anh tốt với em thế?" Nhi lí nhí hỏi, lần đầu tiên cô thấy ngại ngùng thật sự.
Quân đứng khựng lại trước trạm dừng xe buýt. Anh nhìn sang cô, thấy những giọt nước mưa li ti bám trên hàng mi của Nhi, đôi mắt cô lúc này trông thật trong trẻo và chân thành, không có chút diễn kịch nào. Anh khẽ hắng giọng, quay mặt đi chỗ khác:
"Vì nếu cô nghỉ ốm, bệnh viện sẽ cử người khác đến làm trợ lý cho tôi. Tôi không muốn mất thời gian làm quen với một người bình thường khác sau khi đã tốn quá nhiều noron thần kinh để thích nghi với một người... bất thường như cô."
Xe buýt vừa vặn trờ tới. Nhi bước lên bậc cửa, nhưng trước khi đi, cô đột ngột quay lại, nhón chân hôn nhẹ một cái lên má Quân — một cái chạm môi nhanh như điện xẹt.
"Cảm ơn anh vì chiếc ô nhé, Trư Bát Giới của em!"
Nhi chạy biến vào trong xe, để lại Hoàng Minh Quân đứng sững sờ dưới màn mưa. Vị bác sĩ trưởng khoa luôn giữ được sự bình tĩnh trước mọi ca cấp cứu nghìn cân treo sợi tóc, giờ đây lại đứng chết trân, tay cầm ô run nhẹ, gương mặt đỏ bừng lan tận mang tai.
Phía sau lưng anh, bác sĩ thực tập Tuấn "Gấu Trúc" đang che một tấm bìa carton chạy ngang qua, bỗng dừng lại dụi mắt: "Ủa sếp? Sao mặt anh bốc khói dữ vậy? Anh bị chập điện hay là... vừa bị bệnh nhân nào tát hả?"
Quân thu ô lại một cách cục cằn, hầm hừ: "Tuấn! Cậu về phòng trực xem lại toàn bộ hồ sơ bệnh nhân khoa Ngoại cho tôi. Sáng mai không xong thì đừng có ngủ!"
Tuấn ngơ ngác nhìn theo bóng lưng sếp đang bước đi một cách vội vã (và hơi loạng choạng): "Thật là phi logic... mình có làm gì đâu mà cũng bị dính đạn?"