Hoàng, giám đốc điều hành của chuỗi phòng khám tư nhân lớn nhất thành phố, khoanh tay đứng cạnh cửa sổ kính, ánh mắt xuyên qua màn mưa buổi chiều, nhưng tâm trí anh không hề ở cảnh vật bên ngoài. Sự bận rộn đeo đẳng anh như cái bóng, tước đi không chỉ thời gian mà cả sự bình yên trong chính ngôi nhà của mình. Anh đã kết hôn ba năm với Lam—người phụ nữ sở hữu vẻ đẹp đài các, dịu dàng, nhưng gần đây lại bị bao phủ bởi một lớp sương mù lạnh lẽo.
“Tình hình thế nào, Khang?” Giọng Hoàng trầm và đầy uy quyền, phá vỡ sự im lặng trong phòng làm việc sang trọng.
Khang, tên đầy đủ là Khang Vĩnh Minh, bác sĩ trị liệu vật lý và tâm lý hàng đầu của Hoàng, ngẩng đầu lên. Anh luôn giữ thái độ chuyên nghiệp, một vẻ ngoài điềm tĩnh, khuôn mặt góc cạnh dưới cặp kính gọng mỏng khiến anh trông càng đáng tin cậy.
“Bệnh án của cô Lam, thưa Sếp?” Khang hỏi, tay đặt hờ trên tập hồ sơ.
“Không cần bệnh án,” Hoàng lắc đầu. “Bác sĩ gia đình nói cô ấy chỉ bị stress mãn tính và mất ngủ kéo dài. Nhưng tôi thấy có gì đó hơn thế. Cô ấy cứ lẩn tránh tôi, lúc nào cũng mệt mỏi và lạnh nhạt. Tôi cần cậu, Khang. Cậu là người mà tôi tin tưởng tuyệt đối, không chỉ về chuyên môn mà còn về sự kín đáo.”
Khang cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Nhiệm vụ anh sắp nhận không đơn giản là khám bệnh.
“Ý Sếp là… tôi sẽ khám và điều trị tại nhà?” Khang hỏi, cố giữ giọng bình thản. “Nếu chỉ là stress, tôi có thể kê đơn hoặc đề xuất một liệu trình đơn giản.”
Hoàng quay lại, bước tới bên bàn làm việc, ánh mắt sắc bén khóa chặt Khang. “Không, không đơn giản như vậy. Tôi muốn cậu đến nhà, mỗi tối sau giờ làm việc. Cô ấy không thích bệnh viện hay phòng khám. Cậu phải tạo cảm giác thoải mái nhất, thân mật nhất có thể. Khám, trị liệu, trò chuyện... và báo cáo mọi diễn biến tâm lý của cô ấy cho tôi. Cậu phải là tai mắt của tôi ở đó.”
Từ "thân mật" vang lên trong không gian yên tĩnh, mang theo một hàm ý kỳ lạ. Khang hiểu rõ tính chất công việc của Hoàng, vị sếp này đang đề nghị anh xâm nhập vào không gian riêng tư, thậm chí là đời sống vợ chồng của anh ta.
“Sếp có thể tin tưởng tôi. Nhưng nếu quá trình trị liệu cần sự tiếp xúc... vật lý, tôi e rằng phải có sự đồng ý rõ ràng từ Cô Lam,” Khang thận trọng. Anh muốn tự tạo cho mình một rào cản vô hình, một ranh giới để bảo vệ bản thân khỏi sự sắp đặt nguy hiểm này.
Hoàng nhếch mép, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy tự tin. “Đó là việc của cậu. Lam luôn tin tưởng những gì tôi sắp xếp. Cô ấy cần một chuyên gia, và cậu chính là chuyên gia giỏi nhất. Tiền thù lao sẽ rất hậu hĩnh, Khang. Tôi muốn vợ tôi trở lại là cô Lam rạng rỡ ngày xưa.”
Nói đoạn, Hoàng đặt một chiếc chìa khóa nhỏ lên bàn, bên cạnh là một phong bì dày. “Đây là chìa khóa dự phòng vào căn nhà chính. Cậu cứ đi thẳng vào. Cô ấy thường ở phòng ngủ riêng hoặc phòng đọc sách trên tầng hai. Cậu sẽ làm việc ở đó.”
Khang nhìn chiếc chìa khóa. Nó không chỉ là chìa khóa cửa, nó là chìa khóa mở cánh cửa vào cuộc hôn nhân đang mục ruỗng, vào sự riêng tư được bảo vệ nghiêm ngặt của sếp mình. Anh do dự trong vài giây ngắn ngủi. Sự hấp dẫn của thử thách, lòng trung thành với sếp, và một chút tò mò về người phụ nữ mà anh mới chỉ thấy qua những bức ảnh trên bàn làm việc, đã chiến thắng.
“Tôi hiểu, Sếp Hoàng. Tôi sẽ bắt đầu tối nay.”
Tám giờ tối. Dinh thự nhà Hoàng nằm biệt lập trên một ngọn đồi nhỏ, tĩnh lặng và lộng lẫy dưới ánh đèn vàng nhạt. Khang mở cánh cổng sắt nặng nề, sau đó dùng chiếc chìa khóa để mở cửa chính. Anh bước vào trong, không gian im ắng và hương thơm của gỗ đàn hương cùng hoa nhài thoang thoảng.
Anh thấy Lam đang ngồi trên chiếc ghế sofa dài trong phòng khách rộng lớn. Cô mặc một chiếc váy lụa mỏng màu xanh đậm, mái tóc đen dài xõa tự nhiên. Nền nhà ánh lên, phản chiếu ánh đèn chùm lấp lánh, làm nổi bật đường cong cơ thể cô một cách tinh tế. Cô không hề chú ý đến sự xuất hiện của anh.
Lam đang cầm một quyển sách, nhưng ánh mắt lại nhìn xa xăm, vẻ mặt lạnh lùng và buồn bã. Cô đẹp hơn nhiều so với những bức ảnh chính thức mà Khang từng thấy. Vẻ đẹp của cô mang nét u sầu, mong manh, khiến người đối diện muốn chạm vào để kiểm tra xem cô có thật không.
“Chào Cô Lam,” Khang lên tiếng, âm lượng vừa đủ để không quá đột ngột.
Lam giật mình, đặt quyển sách xuống. Ánh mắt cô chạm vào anh, sắc sảo nhưng trống rỗng.
“Anh là…” Giọng cô chậm rãi, nhưng rồi cô nhớ ra. “À, anh Khang. Hoàng đã nói với tôi rồi.”
“Tôi là Khang Vĩnh Minh, bác sĩ của hệ thống. Tôi đến để thực hiện liệu trình trị liệu và giúp cô thư giãn theo yêu cầu của Sếp Hoàng.” Khang tự giới thiệu một cách nghiêm túc, đặt chiếc túi y tế da lên bàn.
Lam nhìn chiếc túi, rồi nhìn thẳng vào anh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai thoáng qua. “Trị liệu? Anh nghĩ tôi bị bệnh nặng đến mức cần anh đến tận nhà để ‘thư giãn’ à?”
Khang biết cô đang phản kháng. “Bệnh stress và mất ngủ kéo dài có thể dẫn đến nhiều vấn đề nghiêm trọng hơn, Cô Lam. Hơn nữa, tôi được chỉ định ở đây không chỉ với vai trò bác sĩ, mà còn là một người lắng nghe.”
“Lắng nghe?” Lam bật cười, tiếng cười khô khan và ngắn ngủi. “Anh đến đây để nghe tôi than vãn rồi báo cáo lại cho chồng tôi sao? Anh Khang, tôi không cần ai nghe cả. Tôi cần một giấc ngủ trọn vẹn.”
“Chính xác là những gì tôi sẽ giúp cô đạt được,” Khang đáp. “Liệu trình đầu tiên là giải phóng căng thẳng cơ bắp. Sau đó là vài kỹ thuật hít thở. Cô muốn thực hiện ở đây, hay ở nơi yên tĩnh hơn?”
Lam đứng dậy, chiếc váy lụa khẽ bay, tạo ra một chuyển động mềm mại. Cô đi trước, không đợi câu trả lời của Khang. “Phòng ngủ của tôi ở tầng trên. Có một chiếc ghế dài chuyên dụng ở đó. Anh đi theo.”
Khang theo sau Lam lên cầu thang xoắn ốc. Bước chân anh vững vàng, nhưng trong lòng anh biết mình đang tiến vào một mê cung cảm xúc. Phòng ngủ master của vợ chồng Hoàng rộng lớn, bài trí tối giản nhưng tinh tế. Ở góc phòng là một chiếc ghế dài màu kem được thiết kế riêng cho việc trị liệu, nằm dưới ánh đèn vàng dịu.
Lam nằm xuống ghế, tay đan vào nhau. Cô nhắm mắt lại, dường như đã chấp nhận số phận.
Khang tiến lại gần. Anh đặt tay lên vai cô, bắt đầu bài kiểm tra cơ bản về mức độ căng cứng. Lớp vải lụa mỏng dường như không đủ để ngăn cách nhiệt độ cơ thể và sự tiếp xúc. Anh nhận thấy sự mềm mại, ấm áp dưới đầu ngón tay mình. Hơi thở của anh hơi dồn dập hơn bình thường.
“Cô Lam,” Khang nói khẽ, cố gắng làm dịu đi sự căng thẳng của chính mình. “Nếu cô thấy không thoải mái, cô có thể nói với tôi bất cứ lúc nào. Sự hợp tác của cô rất quan trọng.”
Lam không mở mắt, nhưng cô trả lời, giọng nói đã dịu hơn một chút. “Anh làm đi. Miễn là nó giúp tôi ngủ được.”
Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng sột soạt của Khang khi anh lấy dầu xoa bóp chuyên dụng và tiếng hít thở nhẹ nhàng của Lam. Nhiệm vụ đặc biệt đã bắt đầu. Hoàng muốn Khang khám bệnh cho vợ anh ta, nhưng Khang biết, từ giây phút anh chạm vào vai cô, ranh giới giữa bác sĩ và người đàn ông đã bắt đầu tan chảy. Đây không chỉ là một nhiệm vụ chuyên môn, đây là một cuộc thử thách đầy cám dỗ.