Tiếng máy điều hòa hoạt động nhẹ nhàng là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng ngủ rộng lớn. Khang đã dành gần một tiếng đồng hồ để xoa bóp vai và gáy cho Lam. Dù luôn tự nhắc nhở bản thân rằng đây là một liệu trình chuyên môn, anh vẫn không thể hoàn toàn gạt bỏ cảm giác căng thẳng và hồi hộp.
Lam đã cởi chiếc váy lụa mỏng bên ngoài, chỉ còn mặc chiếc áo ngủ hai dây và quần lụa, phơi bày bờ vai trần và phần lưng tinh tế dưới ánh đèn mờ. Mỗi động tác của Khang đều phải chính xác, dứt khoát, để không tạo ra bất kỳ hiểu lầm nào, nhưng sự gần gũi về thể xác này lại tạo ra một áp lực vô hình.
“Cơ vai và cơ gáy của cô quá cứng, Cô Lam,” Khang nói, giọng anh trầm và đều, cố giữ sự chuyên nghiệp tuyệt đối. “Nó giống như một tấm khiên cô tự dựng lên để chống lại mọi thứ xung quanh. Điều này cản trở lưu thông máu lên não và gây ra chứng mất ngủ.”
Lam nhắm mắt, từ từ thở ra một hơi dài. “Anh nói đúng. Tôi cảm thấy cơ thể mình lúc nào cũng ở trạng thái phòng thủ.”
Trong lúc xoa bóp, Khang cảm nhận được sự mềm mại của làn da cô, nơi tiếp xúc trực tiếp dưới các đầu ngón tay anh. Anh vô thức tập trung vào từng nhịp thở của Lam, cố gắng điều chỉnh lực tay theo sự thả lỏng của cô. Đã lâu lắm rồi anh không phải trị liệu cho một bệnh nhân mang lại cảm giác dễ bị tổn thương và bí ẩn đến vậy.
“Cô có thể cho tôi biết về công việc của mình không, Cô Lam?” Khang chuyển sang phương pháp trị liệu tâm lý nhẹ nhàng. “Đôi khi, việc chia sẻ về những căng thẳng hàng ngày có thể giúp cơ bắp thư giãn nhanh hơn.”
Lam cười khẽ, lần này không phải nụ cười mỉa mai, mà là một tiếng thở dài. “Công việc của tôi? Tôi là vợ của Hoàng, anh Khang. Đó là ‘công việc’ toàn thời gian và duy nhất của tôi. Nó đòi hỏi sự hoàn hảo, sự im lặng, và phải luôn mỉm cười trước công chúng.”
Khang dừng tay lại một chút, giả vờ như đang chuyển sang huyệt đạo khác. Anh hiểu sự cô đơn mà Lam đang cố che giấu. Cô không phải là một phụ nữ chỉ lo nội trợ, cô là một viên ngọc quý đang bị giam hãm trong chiếc lồng vàng.
“Nghe có vẻ là một công việc rất mệt mỏi,” anh bình luận chân thành. “Vậy còn sở thích cá nhân của cô thì sao? Cô có yêu thích điều gì đó đã bị bỏ quên không?”
Lam mở mắt, ánh nhìn chạm vào chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà. “Tôi từng thích vẽ. Những bức tranh trừu tượng, đầy màu sắc. Hoàng bảo chúng quá lộn xộn, không hợp với phong cách tối giản của căn nhà này. Thế là tôi cất chúng đi. Cất cùng với những màu sắc trong tâm hồn mình.”
Khang cảm thấy một sự đồng cảm dâng lên mạnh mẽ, một cảm xúc vượt ngoài giới hạn của mối quan hệ bác sĩ - bệnh nhân. Cô đang mở lòng, nhưng không phải với chồng cô, mà với một người đàn ông xa lạ vừa bước vào cuộc đời cô vài giờ trước.
Anh đặt tay lên phần lưng trên của cô, di chuyển lên phần cổ. “Cô Lam, tôi cần phải tác động mạnh hơn một chút vào vùng cơ thang. Nó rất căng. Cô cố gắng thả lỏng nhé.”
Lam gật đầu. Cô không hề nhúc nhích.
Khang bắt đầu ấn. Lực của anh mạnh mẽ, dứt khoát, nhưng vẫn mang sự kiểm soát của một người chuyên nghiệp. Dưới lớp vải mỏng, anh có thể cảm nhận được hơi ấm và sự mềm mại của cơ thể Lam. Khoảnh khắc đó, sự im lặng trong phòng trở nên dày đặc hơn, chỉ còn là hơi thở của hai người.
“A…” Lam khẽ rên lên, một tiếng động nhỏ nhưng làm Khang giật mình. Nó không phải là tiếng rên vì đau đớn, mà là một sự giải thoát bị kìm nén.
Khang lập tức nới lỏng lực tay. “Tôi xin lỗi, có đau quá không?”
“Không,” Lam đáp, giọng cô hơi khàn. “Tiếp tục đi, Khang. Đừng dừng lại. Tôi nghĩ... tôi đã quên cảm giác được chạm vào một cách chân thật là như thế nào rồi.”
Lời nói của cô như một mũi tên xuyên qua rào chắn Khang đã cố gắng xây dựng. "Chạm vào một cách chân thật." Đó không còn là lời nói của một bệnh nhân nữa. Khang hiểu điều cô muốn ám chỉ, và anh biết, nếu anh tiếp tục động tác này, anh sẽ bước qua ranh giới đạo đức nghề nghiệp, bước vào vùng cấm.
Anh quyết định rút lui một bước, chuyển sang động tác xoa bóp nhẹ nhàng hơn, sử dụng lòng bàn tay thay vì đầu ngón tay.
“Việc trị liệu vật lý của chúng ta sẽ kết thúc ở đây hôm nay, Cô Lam,” Khang nói một cách dứt khoát, đưa tay lau dầu trên da cô bằng một chiếc khăn ấm. “Tôi sẽ chuyển sang một bài tập thư giãn tâm lý và hít thở sâu, giúp cô dễ ngủ hơn.”
Lam mở mắt, vẻ mặt có chút thất vọng, nhưng nhanh chóng che giấu. Cô ngồi dậy, điều chỉnh lại chiếc áo ngủ. Mùi tinh dầu và mùi hương cơ thể cô hòa quyện, tạo nên một sự hấp dẫn mờ ám.
“Anh nghĩ rằng những bài tập hít thở này có thể hiệu quả sao, Khang?” Lam hỏi, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô đầy thăm dò.
“Tôi tin là có,” Khang đáp, đối diện với cô. “Nếu cô thực sự muốn ngủ, cô phải cho phép cơ thể và tâm trí mình buông bỏ. Buông bỏ sự hoàn hảo, buông bỏ sự phòng thủ.”
Anh bắt đầu hướng dẫn cô cách hít thở, đặt tay nhẹ nhàng lên bụng cô để cô cảm nhận được sự phồng lên và xẹp xuống của cơ hoành. Lần tiếp xúc này chỉ là kỹ thuật, nhưng khoảng cách giữa họ lại quá gần. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể Lam, và Lam cảm nhận được sự mạnh mẽ và kiềm chế từ Khang.
Khi Khang kết thúc, Lam nhắm mắt lại. Có lẽ cô đã thực sự thả lỏng một chút.
“Cảm ơn anh, Khang,” cô nói, giọng cô chân thật và có chút biết ơn. “Cảm giác tốt hơn nhiều rồi.”
Khang thu dọn đồ đạc, trái tim anh vẫn đập nhanh hơn bình thường. Anh biết, Lam không chỉ cảm thấy tốt hơn vì kỹ thuật xoa bóp của anh, mà còn vì cô đã tìm thấy một người lắng nghe, một người chạm vào cô không phải bằng thói quen hay sự sở hữu, mà bằng sự chăm sóc và chuyên nghiệp... pha lẫn một chút cấm đoán.
Khi Khang bước xuống cầu thang, anh nhìn thấy chiếc điện thoại của mình rung lên. Tin nhắn từ Hoàng: “Tình hình thế nào? Đã thấy chuyển biến gì chưa?”
Khang đứng lại ở chân cầu thang, nhìn lên tầng hai. Anh đã có một buổi trị liệu thành công về mặt chuyên môn, nhưng lại thất bại thảm hại trong việc giữ ranh giới cảm xúc cá nhân.
Anh mở điện thoại, ngón tay lướt trên bàn phím.
“Tối nay chỉ là bước khởi đầu. Cô Lam đã có phản ứng tích cực với liệu pháp xoa bóp và bắt đầu cởi mở hơn về tâm lý. Tuy nhiên, tôi cần thêm thời gian để đánh giá toàn diện. Tôi sẽ tiếp tục liệu trình vào tối mai.”
Anh đã nói dối. Lam không chỉ cởi mở hơn. Cô đã mở ra một cánh cửa mà cả hai đều biết, một khi bước vào, sẽ rất khó để quay lại. Và Hoàng, hoàn toàn không hề biết rằng, anh không chỉ thuê Khang để chữa bệnh cho vợ, mà còn vô tình đẩy vợ mình vào vòng tay của một người đàn ông khác.
Khang siết chặt chiếc chìa khóa trong túi, cảm thấy gánh nặng của bí mật này. Anh không biết liệu mình có đủ sức mạnh để giữ vững ranh giới chuyên môn, hay sẽ để cảm xúc cấm đoán này dẫn dắt. Anh khóa cửa lại, tiếng "tách" vang lên trong đêm, đánh dấu sự bắt đầu của một sự lén lút sắp diễn ra.