Sáng hôm sau, Khang đến phòng khám với trạng thái tâm lý mệt mỏi hơn bình thường. Hình ảnh Lam trong chiếc áo lụa mỏng, cùng với cảm giác mềm mại dưới đầu ngón tay anh đêm qua, cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh. Anh cố gắng lao vào công việc để xua tan những hình ảnh đó, nhưng không thể.
Khi Lam gọi điện đến phòng khám, Khang đã không thể giấu được sự ngạc nhiên. Giọng cô qua điện thoại vẫn dịu dàng, nhưng có chút vội vã.
“Anh Khang, tôi gọi để hỏi về một vài kỹ thuật hít thở mà anh hướng dẫn tối qua. Tôi làm theo nhưng hình như không đạt được hiệu quả như mong muốn.”
Khang biết Lam đang tạo cớ. Cô có thể hỏi bất kỳ ai, hoặc đơn giản là chờ đến buổi tối.
“Cô Lam, tôi có thể giải thích qua điện thoại, nhưng tốt nhất là nên thực hiện trực tiếp để tôi điều chỉnh tư thế,” Khang đáp lại một cách chuyên nghiệp nhất có thể.
“Vậy thì... anh có thể đến sớm hơn một chút không? Khoảng sáu giờ tối. Hoàng sẽ về muộn hơn hôm nay. Anh ấy vừa nhắn tin rằng sẽ có một cuộc họp đột xuất.”
Cơ hội. Và cũng là sự cám dỗ. Khang cảm thấy một làn sóng phấn khích chạy qua cơ thể. Việc đến sớm hơn đồng nghĩa với việc họ sẽ có thời gian riêng tư hoàn toàn, không có sự giám sát ngầm nào từ Hoàng.
“Sáu giờ tối,” Khang xác nhận, giọng hơi trầm xuống. “Tôi sẽ chuẩn bị sẵn một số tài liệu trị liệu mới.”
Cuộc gọi kết thúc, Khang dựa lưng vào ghế, thở dài. Anh biết mình đã đồng ý với một cuộc hẹn không còn thuần túy là trị liệu nữa.
Đúng sáu giờ tối, Khang đã có mặt ở dinh thự. Lam đang chờ anh ở phòng khách. Lần này, cô mặc một chiếc váy len mỏng màu xám nhạt, tôn lên vóc dáng thanh mảnh. Cô không còn vẻ mặt lạnh nhạt hôm qua nữa, mà thay vào đó là sự mong đợi kín đáo.
“Cảm ơn anh đã đến sớm,” Lam nói, dẫn anh lên tầng hai. “Phòng trị liệu... à, ghế trị liệu đã sẵn sàng.”
Hôm nay, không khí trong phòng không còn căng thẳng như tối qua. Cả hai dường như đã ngầm chấp nhận sự thật rằng, họ đang tận hưởng những khoảnh khắc riêng tư này.
Lam nằm xuống ghế, cô không ngần ngại cởi chiếc áo len, để lộ chiếc áo hai dây màu trắng. Sự thoải mái của cô khiến Khang cảm thấy càng thêm áp lực.
“Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu bằng liệu pháp hương thơm và nhiệt trị liệu nhẹ,” Khang nói. Anh đặt một chiếc túi thảo dược ấm lên vùng thắt lưng Lam. “Nhiệt độ ấm sẽ giúp cô cảm thấy được bao bọc và an toàn.”
Khi hơi ấm bắt đầu lan tỏa, Lam nhắm mắt lại. Khang ngồi bên cạnh, bắt đầu xoa bóp cánh tay và cổ tay cô, nơi thường tích tụ năng lượng tiêu cực.
“Tôi đã cố vẽ một chút sáng nay,” Lam khẽ nói, mắt vẫn nhắm. “Nhưng tất cả đều là những mảng màu tối. Tôi không biết mình muốn vẽ gì nữa.”
“Đừng ép buộc bản thân phải vẽ màu sáng, Cô Lam,” Khang thủ thỉ, giọng anh nhẹ nhàng và gần gũi. “Hãy cứ để những mảng màu tối đó tuôn ra. Đôi khi, bóng tối lại là cách duy nhất để ta nhận ra ánh sáng.”
Khang chuyển sang xoa bóp lòng bàn tay cô. Bàn tay của Lam nhỏ nhắn, mềm mại, nhưng lại mang một sự lạnh lẽo ngầm. Anh dùng ngón tay cái ấn nhẹ vào huyệt đạo, mỗi lần ấn đều mang theo sự chăm sóc chân thành.
“Hoàng không bao giờ nói chuyện với tôi theo cách này,” Lam mở mắt, nhìn vào bàn tay Khang đang nắm tay cô. “Anh ấy chỉ nói về công việc, về những hợp đồng, hoặc về việc tôi nên mặc gì trong buổi tiệc sắp tới.”
Khang cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo anh và Lam lại gần nhau hơn. Anh không thể nói rằng Lam không yêu Hoàng, nhưng chắc chắn là cô đang thiếu vắng sự kết nối sâu sắc, một điều mà Hoàng, trong sự bận rộn và kiêu hãnh của mình, đã bỏ quên.
“Mỗi người đều có cách thể hiện sự quan tâm khác nhau,” Khang cố gắng đưa ra một câu trả lời trung lập. “Có lẽ Sếp Hoàng thể hiện tình yêu qua việc lo lắng cho cô đầy đủ về mặt vật chất.”
Lam siết nhẹ tay Khang, một hành động rất nhỏ nhưng mang đầy ý nghĩa.
“Tôi không cần vật chất, Khang. Tôi cần một sự chạm. Một sự chạm có cảm xúc.”
Khang giật mình. Cái siết tay đó, ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh, và lời nói thẳng thắn đó, đã phá vỡ rào cản cuối cùng. Anh biết rằng sự chạm của anh, với mục đích trị liệu, đang trở thành sự chạm mà cô khao khát.
Anh đứng dậy, cố lấy lại sự kiểm soát. “Đã đến lúc chuyển sang phần trị liệu cơ xương chậu, Cô Lam. Điều này giúp cân bằng năng lượng cơ thể. Cô cần nằm ngửa, và tôi sẽ dùng lực nhẹ nhàng ở vùng hông.”
Lam ngoan ngoãn nằm ngửa. Khi anh đặt tay lên hông cô, cảm giác ấm áp và mềm mại đó lại ập đến. Khang phải tập trung cao độ để đảm bảo lực tay anh chỉ mang tính chất vật lý trị liệu.
“Cô thả lỏng hoàn toàn cơ thể,” Khang hướng dẫn, giọng nói hơi khàn đi.
Khang bắt đầu xoay nhẹ phần hông cô. Sự gần gũi này là bắt buộc về mặt chuyên môn, nhưng lại mang đến cảm giác thân mật đến đáng sợ. Lam nhắm mắt lại, dường như hoàn toàn tin tưởng và phó mặc cơ thể cho anh.
Trong khoảnh khắc đó, Khang cảm thấy như anh đang ôm trọn sự yếu đuối của cô. Và Lam, cô cảm nhận được sự vững chãi, kiềm chế, nhưng cũng đầy sức mạnh của Khang. Cả hai đều chìm đắm trong sự hấp dẫn ngầm này, một lời nguyện cầu không lời rằng khoảnh khắc này sẽ kéo dài mãi.
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại của Lam reo lên, cắt đứt không khí mờ ám. Đó là tin nhắn của Hoàng.
Lam vội vàng mở mắt, cô nhìn vào điện thoại rồi nhìn Khang, ánh mắt đầy hoảng loạn.
“Hoàng... anh ấy nói cuộc họp kết thúc sớm. Anh ấy đang trên đường về. Có lẽ chỉ khoảng mười lăm phút nữa.”
Mười lăm phút. Khang và Lam nhìn nhau. Khang vẫn đang đặt tay lên hông cô.
“Chúng ta phải dừng lại,” Lam thì thầm, giọng cô gấp gáp.
Khang ngay lập tức rút tay về. Mười lăm phút là không đủ để thu dọn đồ nghề, làm dịu sự căng thẳng trên khuôn mặt Lam, và quan trọng nhất, để anh rời khỏi nhà một cách tự nhiên.
“Cô bình tĩnh lại,” Khang nói nhanh, sự chuyên nghiệp quay lại ngay lập tức. “Cô phải làm như không có gì xảy ra. Dấu hiệu của sự hoảng loạn sẽ khiến Sếp Hoàng nghi ngờ.”
“Nhưng anh phải đi ngay!” Lam bật dậy.
“Không kịp nữa rồi,” Khang nhìn ra cửa sổ. “Nếu tôi chạy ra bây giờ, anh ta sẽ gặp tôi ở cổng. Và điều đó sẽ tạo ra sự khó hiểu.”
Khang nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở phòng làm việc nhỏ bên cạnh, nơi Lam thường đọc sách.
“Chúng ta sẽ làm điều này: Cô mặc quần áo và xuống phòng khách. Giả vờ như cô vừa mới ngủ dậy, hoàn toàn thư giãn. Tôi sẽ trốn ở đây... và tiếp tục ‘làm việc’ trên laptop của tôi. Sếp Hoàng sẽ nghĩ tôi vừa mới đến hoặc đang đợi cô.”
Đó là một kế hoạch điên rồ, nhưng là lựa chọn duy nhất. Lam nhanh chóng thay quần áo, cố gắng sắp xếp lại mái tóc rối bời. Cô nhìn Khang lần cuối, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng và một chút kích thích mạo hiểm.
“Nếu anh ta hỏi, anh phải nói là chỉ mới đến,” Lam thì thầm, trước khi chạy xuống tầng dưới.
Khang nắm chặt chiếc chìa khóa dự phòng trong túi áo blouse. Anh bước nhanh vào căn phòng làm việc nhỏ bên cạnh, đóng sập cánh cửa một cách nhẹ nhàng. Anh bật laptop, trái tim đập như trống bỏi. Anh biết, việc trốn trong phòng này không phải là hành động của một bác sĩ, mà là hành động của một kẻ đang che giấu bí mật.
Chỉ vài phút sau, Khang nghe thấy tiếng động cơ xe quen thuộc và tiếng cửa chính mở ra. Anh tựa lưng vào tường, hít sâu. Tiếng bước chân Hoàng đã ở dưới phòng khách.
Mối quan hệ lén lút của họ, dù chưa đi đến đâu, đã bắt đầu bằng một hành động trốn tránh đầy mạo hiểm.