MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhờ Cấp Dưới Khám Bệnh Cho Vợ Ở Nhà RiêngChương 4

Nhờ Cấp Dưới Khám Bệnh Cho Vợ Ở Nhà Riêng

Chương 4

1,298 từ · ~7 phút đọc

Hoàng bước vào nhà với vẻ ngoài mệt mỏi nhưng vẫn đầy uy quyền. Anh ta thấy Lam đang nằm lười trên sofa phòng khách, dáng vẻ thoải mái hơn thường lệ.

“Em yêu, anh về rồi,” Hoàng nói, cúi xuống hôn nhẹ lên trán vợ. “Hôm nay em trông khá hơn nhiều. Đã ngủ được chút nào chưa?”

Lam nở nụ cười nhẹ, hoàn hảo như nụ cười cô dành cho khách của Hoàng. “Em vừa mới chợp mắt một lát. Hình như nhờ liệu pháp tối qua của anh Khang mà đầu óc em thư giãn hơn.”

“Tốt. Khang đâu?” Hoàng hỏi, liếc nhìn quanh.

“Anh ấy… anh ấy vẫn đang ở đây,” Lam đáp, cố giữ giọng bình thản. “Anh ấy nói cần phải hoàn thành một báo cáo khẩn cấp nào đó, và xin phép ngồi làm việc tạm trong phòng đọc sách nhỏ trên lầu. Em bảo anh ấy cứ tự nhiên.”

Hoàng nhướng mày, có vẻ hơi ngạc nhiên về sự chuyên cần của cấp dưới. “Phòng đọc sách? Thằng bé này đúng là ham việc. Thôi kệ nó. Em đã ăn gì chưa? Anh gọi đồ ăn ngoài nhé.”

Trong căn phòng làm việc nhỏ trên tầng hai, Khang dán tai vào cánh cửa, cố gắng nghe rõ từng lời đối thoại. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán anh. Anh đã bị kẹt trong căn phòng này, ngay trong lãnh thổ của sếp mình, với trái tim đập thình thịch vì sợ hãi bị phát hiện.

Anh nhìn lướt qua căn phòng. Đó là một không gian nhỏ, chứa đầy sách chuyên môn và vài vật dụng cá nhân của Lam, bao gồm một tập giấy vẽ bị lãng quên trong góc. Khang nhẹ nhàng mở tập giấy, thấy những bức tranh trừu tượng với tông màu trầm, đúng như cô đã kể. Chúng chất chứa sự giận dữ, cô đơn, và cả khao khát thoát ra. Anh cảm thấy như mình đang xâm nhập vào thế giới nội tâm sâu kín của Lam.

Tiếng bước chân của Hoàng vang lên trên cầu thang, sau đó là tiếng mở cửa phòng ngủ master. Khang biết Hoàng đang lên thay đồ. Đây là cơ hội duy nhất.

Anh vội vàng lấy laptop ra khỏi túi, mở một tập tài liệu giả lập. Sau đó, anh gõ cửa phòng làm việc nhỏ một cách dứt khoát rồi bước ra.

“Chào Sếp Hoàng,” Khang nói, vẻ mặt anh chuyên nghiệp và hơi mệt mỏi.

Hoàng đang đứng trước gương, tháo cà vạt. Anh ta quay lại, ngạc nhiên thật sự.

“Ô, Khang! Cậu vẫn chưa về sao? Anh cứ tưởng cậu chỉ đến khám rồi đi chứ. Sao lại phải làm việc ở đây?”

“Vâng, thưa Sếp,” Khang đáp, giọng điệu bình tĩnh. “Tôi xin lỗi vì đã tự tiện dùng phòng. Chiều nay tôi có một cuộc gọi quan trọng với đối tác nước ngoài, và nhà Sếp có đường truyền tốt hơn. Tôi vừa kết thúc cuộc họp. May mắn là Cô Lam đã rất thoải mái cho phép tôi ở lại.”

Khang nháy mắt gửi một thông điệp ngầm đến Lam: Báo cáo của tôi cho Hoàng không có gì đáng nghi.

Hoàng cười lớn, vỗ vai Khang. “Cậu đúng là một người tài giỏi, Khang. Giờ thì xong việc rồi chứ? Xuống ăn tối cùng bọn anh luôn. Coi như bữa ăn cảm ơn sự tận tụy của cậu.”

Khang cảm thấy như bị sét đánh. Anh không thể từ chối lời mời này mà không gây ra sự nghi ngờ. Ngồi ăn tối với sếp và người phụ nữ mà anh vừa mới chia sẻ những giây phút thân mật lén lút là một thử thách tột độ.

“Tôi e rằng…,” Khang cố gắng từ chối.

“Không được từ chối,” Lam bước vào, cô đã thay một chiếc áo sơ mi lụa và quần tây đen thanh lịch. Nụ cười của cô vẫn hoàn hảo, nhưng Khang có thể thấy ánh mắt cô đang cầu xin anh chấp nhận. “Anh Khang, anh đã giúp em cảm thấy tốt hơn, anh phải ở lại ăn mừng chứ. Em đã gọi món cà ri Thái mà anh thích đấy.”

Khang sửng sốt. Lam biết món ăn yêu thích của anh. Cô đã nghe lỏm thông tin từ đâu? Hay cô đã chủ động tìm hiểu về anh?

“Vậy thì tôi xin phép,” Khang đáp, cúi đầu một cách lịch sự, chấp nhận bước vào bẫy căng thẳng mà chính họ đã tạo ra.

Bữa tối diễn ra trong bầu không khí bề ngoài ấm cúng nhưng bên trong lại là chiến trường cảm xúc. Hoàng nói về công việc, Lam lắng nghe và thỉnh thoảng xen vào những lời khen ngợi Khang. Khang chỉ nói chuyện chuyên môn, cố gắng né tránh ánh mắt Lam.

Một lần, Lam vô tình đánh rơi chiếc nĩa, Khang nhanh chóng cúi xuống nhặt. Khoảnh khắc đó, tay họ chạm nhau dưới gầm bàn. Cái chạm chỉ thoáng qua, nhưng nó mang theo một luồng điện giật mạnh, kéo dài sự lén lút từ trên lầu xuống thẳng bàn ăn.

Lam đỏ mặt, vội vàng rút tay lại. Hoàng hoàn toàn không để ý, anh ta đang mải nói về kế hoạch mở rộng phòng khám.

“Vậy Khang này,” Hoàng nói, sau khi kết thúc câu chuyện. “Chuyện trị liệu của Lam, cậu thấy nên tiến hành bao lâu là đủ? Anh muốn cô ấy khỏe lại nhanh nhất có thể.”

Khang đặt chiếc nĩa xuống, tập trung. “Vấn đề của Cô Lam không thể giải quyết trong một sớm một chiều. Nó cần sự kiên nhẫn. Đặc biệt, liệu trình vật lý trị liệu cần phải được lặp lại hàng ngày, trong một không gian yên tĩnh, để cơ thể cô ấy hoàn toàn thả lỏng. Tôi nghĩ ít nhất là hai tuần liên tục, thưa Sếp. Và việc đó không nên bị gián đoạn.”

Khang nhấn mạnh từ "hàng ngày" và "không bị gián đoạn". Anh đang tạo ra một thỏa thuận ngầm, một lý do hợp pháp để tiếp tục sự tiếp xúc. Lam nhìn Khang, ánh mắt cô đầy vẻ tán thành.

Hoàng gật gù, hài lòng. “Hai tuần. Được. Cậu cứ toàn quyền quyết định. Chỉ cần Lam khỏe lại là được.”

Sau bữa ăn, khi Khang đứng dậy để ra về, Lam tiễn anh ra cửa. Hoàng đã vào phòng làm việc riêng.

“Cảm ơn anh, Khang,” Lam thì thầm, đứng sát Khang trong hành lang tối. “Anh đã cứu em và… đã giúp em có một đêm ngủ ngon nhất trong nhiều tháng.”

“Tôi chỉ đang làm việc của mình, Cô Lam,” Khang đáp, giọng anh trầm và hơi cứng nhắc. Anh cố tình giữ khoảng cách.

“Không, anh không chỉ làm việc,” Lam nói, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh. “Anh đã nhìn thấy những gì Hoàng không thể thấy. Và anh đã dũng cảm.”

Cô rút tay về, ánh mắt cô đầy phức tạp. “Hẹn gặp anh vào tối mai, Bác sĩ. Sáu giờ.”

"Sáu giờ," Khang lặp lại một cách dứt khoát.

Anh quay lưng bước đi, cảm thấy sức nặng của cái chạm tay dưới gầm bàn và cái chạm nhẹ ở cánh tay. Lam đã biết được điểm yếu của anh và đã bắt đầu sử dụng nó. Và anh, người tự hào về sự chuyên nghiệp của mình, đã không thể cưỡng lại được sự hấp dẫn nguy hiểm này.

Khang bước ra khỏi căn nhà, anh không còn là một nhân viên y tế đơn thuần nữa. Anh đã là một kẻ giữ bí mật, một kẻ đồng lõa, và là người mang gánh nặng của một mối quan hệ cấm đoán vừa mới chớm nở. Hai tuần liên tục, mỗi tối sáu giờ, trong căn phòng riêng tư của vợ sếp. Đó không phải là một liệu trình, đó là một định mệnh.