MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhờ Cấp Dưới Khám Bệnh Cho Vợ Ở Nhà RiêngChương 5

Nhờ Cấp Dưới Khám Bệnh Cho Vợ Ở Nhà Riêng

Chương 5

1,261 từ · ~7 phút đọc

Khang trở lại dinh thự nhà Hoàng vào lúc sáu giờ tối hôm sau, cảm giác quen thuộc đã thay thế sự căng thẳng ban đầu. Giờ đây, việc Khang có mặt ở đó đã trở thành một lịch trình cố định, một điều bình thường mới trong ngôi nhà vốn tĩnh lặng này. Lam đã không còn ngạc nhiên hay phản kháng. Cô đón anh bằng một nụ cười nhẹ, không quá rạng rỡ nhưng đủ ấm áp để khiến anh cảm thấy được chào đón.

Lam dẫn anh thẳng lên phòng ngủ, nơi đã được chuẩn bị sẵn sàng. Cô đã thắp một ngọn nến thơm nhẹ, mùi hương hoa nhài và gỗ đàn hương lan tỏa, không còn mùi thuốc sát trùng và tinh dầu thuần túy như những buổi đầu. Sự thay đổi nhỏ này cho thấy Lam đang cá nhân hóa, biến buổi trị liệu thành một buổi hẹn riêng tư.

“Hôm nay, Hoàng có buổi tiệc tối với đối tác, anh ấy sẽ về rất muộn,” Lam nói, giọng cô bình thản như đang thông báo về thời tiết. “Chúng ta có thể thư giãn và tập trung hơn.”

Khang cảm thấy một sự nhẹ nhõm nguy hiểm. Không có sự đe dọa bị phát hiện, rào cản tâm lý của cả hai sẽ thấp hơn.

“Vậy thì tốt,” Khang đáp. “Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu bằng liệu pháp thư giãn sâu, tập trung vào việc kích thích tuần hoàn máu và loại bỏ các nút thắt cơ bắp ở vùng lưng và eo.”

Lam ngoan ngoãn nằm sấp xuống chiếc ghế trị liệu. Cô mặc một chiếc áo lụa ngắn tay rộng rãi, nhưng khi nằm xuống, chiếc áo hơi kéo lên, để lộ phần eo và lưng dưới trắng ngần. Sự quyến rũ không cố ý này khiến Khang phải hít một hơi sâu trước khi bắt đầu.

Khang bắt đầu trị liệu. Đôi tay anh giờ đã quen thuộc với cơ thể Lam. Anh không còn quá lúng túng như buổi đầu, nhưng sự chuyên nghiệp của anh lại đi kèm với một sự thấu hiểu vật lý sâu sắc. Anh biết chính xác nơi nào trên cơ thể cô đang mang gánh nặng, nơi nào đang cố gắng kìm nén cảm xúc.

“Cô Lam, cô có thấy thoải mái hơn chưa?” Khang hỏi, tay anh đang xoa bóp vùng lưng dưới của cô.

“Rất thoải mái,” Lam khẽ đáp, giọng cô nghe như một lời thì thầm trong cơn mê. “Tôi cảm thấy như mọi gánh nặng đều đang được anh gỡ bỏ.”

Khang dừng lại một chút. Anh không chỉ gỡ bỏ gánh nặng cơ thể, mà còn là gánh nặng tinh thần. Anh đang chạm vào những điểm mà Hoàng đã bỏ quên từ lâu.

“Cô có thể chia sẻ về một điều gì đó khiến cô cảm thấy áp lực nhất trong tuần này không?” Khang gợi mở, giọng anh nhẹ nhàng.

Lam thở ra một hơi dài, cô kể về buổi tiệc tối mà cô phải tham dự cùng Hoàng. Cô phải đứng đó, mỉm cười, lắng nghe những cuộc nói chuyện về lợi nhuận và cổ phiếu, trong khi tâm hồn cô thì trống rỗng.

“Tôi cảm thấy như một món đồ trang trí, Khang. Một chiếc bình hoa đắt tiền được đặt ở nơi dễ thấy nhất. Tôi không có tiếng nói, không có cảm xúc, chỉ có nhiệm vụ phải đẹp và im lặng.”

Khi Lam nói, Khang cảm thấy sự căng cứng của cơ bắp cô tăng lên, đặc biệt là ở vùng xương bả vai. Anh dùng lực mạnh hơn, tập trung vào những nút thắt đó. Lam rên lên khẽ, lần này mang một chút đau đớn xen lẫn sự giải thoát.

“Anh biết không,” Lam tiếp tục, giọng cô nghẹn lại. “Hoàng chỉ chạm vào tôi khi anh ấy muốn thể hiện sự sở hữu trước mặt người khác. Còn ở đây, trong căn nhà này, chúng tôi như hai người xa lạ sống chung dưới một mái nhà. Tôi đã quên cảm giác được một người đàn ông quan tâm thực sự là như thế nào.”

Lời tâm sự của Lam là một lời thú nhận đầy rủi ro, một lời mời gọi ngầm. Khang biết anh không thể giữ vai trò bác sĩ trị liệu thuần túy được nữa. Anh là người đang lắng nghe những điều cấm kỵ, và là người đang đáp ứng nhu cầu cảm xúc của cô.

“Tôi hiểu Cô Lam,” Khang thì thầm, tay anh ngừng xoa bóp. Anh chuyển sang dùng ngón tay cái vuốt nhẹ dọc theo cột sống cô. “Cô không phải là món đồ. Cô là một con người, và cô có quyền được bày tỏ cảm xúc của mình.”

Sự vuốt ve nhẹ nhàng này không còn là trị liệu vật lý, mà là một sự an ủi thân mật. Cả hai đều biết điều đó.

Lam quay đầu lại, đôi mắt cô nhìn Khang trong ánh nến. Ánh mắt đó không còn sự lạnh nhạt, mà là sự khao khát được kết nối.

“Anh có thể làm ơn… tiếp tục được không?” Lam yêu cầu, giọng cô run rẩy. “Tôi muốn quên đi mọi thứ, chỉ một lát thôi.”

Khang cảm thấy như có một bức tường vô hình sụp đổ giữa họ. Anh không thể từ chối. Anh trở lại với động tác xoa bóp, nhưng động tác của anh đã thay đổi. Chúng chậm rãi hơn, sâu lắng hơn, mang theo sự quan tâm và một chút say mê bị kiềm chế.

Khi kết thúc buổi trị liệu, Khang giúp Lam ngồi dậy. Lam đã thực sự thư giãn, khuôn mặt cô hồng hào và đôi mắt sáng hơn. Cô nhìn Khang, sự biết ơn và tình cảm phức tạp đan xen.

“Cảm ơn anh, Khang,” Lam nói, giọng cô chân thật và ấm áp. “Tôi đã tìm lại được chính mình một chút.”

“Đó là mục đích của tôi, Cô Lam,” Khang đáp. Anh lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách an toàn.

Lam không để anh lùi quá xa. Cô tiến lại gần, cầm tay anh. “Anh có thể ở lại trò chuyện một chút không? Hoàng sẽ không về sớm đâu.”

Khang nhìn vào đôi mắt cô. Anh biết nếu anh đồng ý, anh sẽ không chỉ trò chuyện. Anh sẽ đào sâu hơn vào mối quan hệ này. Nhưng anh không thể từ chối.

“Vâng, Cô Lam. Tôi sẽ ở lại thêm mười lăm phút.”

Họ ngồi xuống chiếc ghế sofa gần cửa sổ, ánh đèn đường le lói hắt vào. Họ không nói về bệnh tật hay Hoàng. Họ nói về hội họa, về những cuốn sách, về những ước mơ bị bỏ lại. Trong mười lăm phút ngắn ngủi đó, họ không phải là bác sĩ và vợ sếp, mà là Khang và Lam, hai tâm hồn cô đơn tìm thấy sự đồng điệu.

Khi Khang ra về, Lam tiễn anh đến tận cổng. Cô không chạm vào anh, nhưng ánh mắt cô theo dõi từng bước chân anh. Khang biết, mười lăm phút đó đã đủ để củng cố sợi dây liên kết vô hình giữa họ. Buổi hẹn cố định này đã trở thành một nhu cầu cảm xúc thiết yếu đối với cả hai.

Anh bước đi trong đêm tối, lòng tự hỏi liệu anh đang chữa bệnh cho Lam, hay Lam đang chữa lành sự cô đơn và khát khao của chính anh. Và anh biết, tối mai, anh sẽ lại đến vào lúc sáu giờ, không chỉ vì công việc, mà vì lời nguyện cầu ngầm của trái tim mình.