Sự thay đổi tích cực của Lam sau năm ngày trị liệu liên tục là điều không thể chối cãi. Khuôn mặt cô bớt đi vẻ u sầu, ánh mắt trở nên linh hoạt hơn, và cô bắt đầu quan tâm trở lại đến trang phục và vẻ ngoài của mình. Sự thay đổi này, đáng lẽ phải là niềm vui của Hoàng, nhưng lại trở thành nguồn cơn của sự nghi ngờ.
Trong một buổi sáng, tại văn phòng, Hoàng gọi Khang vào. Không khí căng thẳng hơn hẳn mọi ngày.
“Khang, cậu đang làm rất tốt,” Hoàng nói, nhưng giọng điệu không hề mang tính khen ngợi. “Lam đã vui vẻ hơn. Nhưng có vẻ như cô ấy quá thoải mái với cậu thì phải.”
Khang giữ vẻ mặt điềm tĩnh nhất có thể. “Thưa Sếp, đó là một phần của liệu pháp tâm lý. Để trị liệu thành công chứng stress, bệnh nhân cần cảm thấy hoàn toàn tin tưởng và cởi mở với bác sĩ. Tôi đã cố gắng xây dựng một mối quan hệ chuyên nghiệp nhưng gần gũi.”
Hoàng nhìn Khang chằm chằm, đôi mắt anh ta sắc lạnh như chim ưng. “Gần gũi là bao nhiêu, Khang? Tối qua, Lam nói với tôi rằng cô ấy muốn cậu tiếp tục liệu trình xoa bóp chuyên sâu. Cô ấy còn khen tay nghề của cậu là ‘kỳ diệu’.”
Sự ghen tị lộ rõ trong giọng nói của Hoàng. Anh ta đang cảm thấy vị trí của mình bị xâm phạm, không phải bởi một mối tình, mà bởi sự kết nối và sự thoải mái mà Khang mang lại cho vợ mình.
“Liệu pháp xoa bóp chuyên sâu là cần thiết cho chứng căng cơ kinh niên của cô ấy, Sếp Hoàng,” Khang bình tĩnh giải thích. “Tuy nhiên, tôi luôn tuân thủ nguyên tắc đạo đức nghề nghiệp và giữ khoảng cách an toàn. Tôi cam đoan với Sếp, mối quan hệ của tôi và Cô Lam hoàn toàn là chuyên môn.”
Hoàng không nói gì thêm, chỉ thở dài. “Nghe này, Khang. Lam là tất cả đối với tôi. Cậu là người mà tôi tin tưởng nhất trong hệ thống này. Đừng bao giờ làm tôi thất vọng về sự tin tưởng đó. Cậu hiểu ý tôi chứ?”
Lời nói của Hoàng là một lời cảnh báo ngầm, một sự nhắc nhở về ranh giới quyền lực và mối quan hệ chủ tớ. Khang cúi đầu. “Tôi hiểu, Sếp Hoàng. Tôi sẽ tiếp tục công việc của mình một cách tốt nhất.”
Tối hôm đó, Khang đến nhà Lam với tâm trạng nặng trĩu. Sự cảnh báo của Hoàng khiến anh cảm thấy lo lắng và tội lỗi hơn bao giờ hết.
Lam đã chờ anh. Khi họ lên phòng, Lam thấy sự khác biệt trong thái độ của Khang.
“Anh Khang, anh có vẻ căng thẳng. Có chuyện gì ở công ty sao?” Lam hỏi, đôi mắt cô hiện lên sự quan tâm chân thành.
Khang đặt túi y tế xuống, giọng anh cứng rắn hơn. “Cô Lam, tôi nghĩ chúng ta cần phải điều chỉnh lại cách chúng ta thực hiện liệu trình này. Tôi phải nghiêm túc nhắc nhở cô về ranh giới.”
Lam nghe thấy sự thay đổi trong giọng anh, cô im lặng.
“Việc cô quá cởi mở về đời sống cá nhân, và việc tôi có mặt ở đây mỗi tối, đang tạo ra một sự hiểu lầm không đáng có, đặc biệt là với Sếp Hoàng,” Khang nói, cố gắng tránh nhìn vào mắt cô. “Chúng ta phải giữ khoảng cách và giới hạn cuộc nói chuyện trong phạm vi trị liệu vật lý và tâm lý cơ bản.”
Lam im lặng một lúc lâu. Sau đó, cô bước đến gần Khang, đôi mắt cô chứa đầy sự thất vọng và một chút tổn thương.
“Anh sợ sao, Khang?” Lam hỏi thẳng thắn. “Anh sợ mất công việc, hay anh sợ cảm xúc của chính mình?”
Câu hỏi đó như một cú đấm mạnh vào Khang. Lam luôn nhìn thấu anh.
“Tôi sợ hãi việc phản bội sự tin tưởng của Sếp Hoàng,” Khang đáp. “Và tôi sợ làm tổn thương cô.”
Lam khẽ cười, nụ cười buồn bã. “Tôi đã bị tổn thương rồi, Khang. Sự cô đơn trong cuộc hôn nhân này đã làm tôi tổn thương. Anh chỉ là người đang cố chữa lành nó. Anh nghĩ Hoàng sẽ không bao giờ nghi ngờ sao? Anh ta nghi ngờ ngay từ lúc anh ta nhận thấy tôi đang hạnh phúc hơn, Khang. Anh ta ghen tị với bất cứ điều gì có thể mang lại niềm vui cho tôi mà không phải là anh ta.”
Lam quay lưng lại, nằm xuống ghế trị liệu, tư thế đầy thách thức.
“Hôm nay, anh cứ làm đúng theo liệu pháp ‘chuyên sâu’ mà anh đã nói với Hoàng đi. Nhưng đừng nói về ranh giới nữa. Tôi không muốn nghe,” Lam nói.
Khang biết anh đã thất bại trong việc thiết lập lại ranh giới. Anh bước đến gần cô, bắt đầu liệu trình xoa bóp. Lần này, anh không còn giữ được sự lạnh lùng hoàn toàn. Anh dùng lực mạnh mẽ, dứt khoát hơn vào các cơ bắp căng cứng của cô, đó là cách anh trút bỏ sự căng thẳng và mâu thuẫn trong lòng.
Động tác của Khang trở nên mạnh bạo hơn, sự tiếp xúc gần như vượt qua giới hạn của sự trị liệu. Anh tập trung vào vùng thắt lưng và hông, những nơi tích tụ sự lo lắng và cấm đoán. Lam nhắm mắt, cố gắng hít thở sâu, nhưng cô không hề phản đối. Ngược lại, cô rên lên một tiếng nhỏ, không phải vì đau, mà vì sự giải tỏa cảm xúc.
“Căng thẳng đang tích tụ ở đây,” Khang nói, giọng anh khàn khàn vì phải kìm nén.
Lam khẽ cử động, cô chạm tay vào tay anh, một cái chạm trấn an. “Tiếp tục đi, Khang. Đừng lo lắng về bất cứ điều gì. Giờ phút này, chỉ có tôi và anh, và sự chữa lành này.”
Sự lén lút của họ giờ không chỉ còn là việc hẹn hò bí mật. Nó đã biến thành một sự chia sẻ bí mật, một sự thỏa mãn nhu cầu không lời dưới vỏ bọc của chuyên môn. Mặc cho lời cảnh báo của Hoàng, sự hấp dẫn cấm đoán đã trở nên mạnh mẽ hơn. Họ không thể dừng lại.
Khi Khang ra về, Lam không tiễn anh ra cửa. Cô chỉ đứng trên hành lang tầng hai, nhìn xuống. Khang ngước lên, ánh mắt họ gặp nhau. Trong ánh mắt cô không còn là sự nghi ngờ, mà là sự đồng lõa.
Khang bước ra khỏi căn nhà, biết rằng mình đã hoàn toàn chấp nhận trò chơi nguy hiểm này. Lời cảnh báo của Hoàng chỉ càng làm tăng thêm sự kích thích và sự cần thiết của mối quan hệ lén lút này.