Ngày hôm sau, Khang đến nhà Lam sớm hơn bình thường, lúc năm rưỡi chiều, lấy cớ cần chuẩn bị một số thiết bị mới cho liệu trình. Anh cần thêm thời gian để cân bằng lại cảm xúc sau lời cảnh báo của Hoàng.
Lam đã chờ anh. Hôm nay cô mặc quần áo thể thao mỏng, thoải mái và năng động hơn. Cô không còn vẻ sầu muộn mà Khang thấy những ngày đầu. Cô đã hồi sinh.
“Anh đến sớm hơn, Khang,” Lam nói, giọng cô đầy vẻ mong đợi.
“Tôi cần kiểm tra lại thiết bị điện xung trị liệu. Nó giúp giảm căng cơ nhanh hơn,” Khang giải thích. Anh đang cố gắng giữ sự khách quan tối đa.
Khi Khang đang chuẩn bị máy móc ở góc phòng, bầu trời ngoài cửa sổ bỗng tối sầm lại. Sau đó là tiếng mưa lớn trút xuống, kèm theo sấm chớp. Cơn mưa mùa hè bất chợt và dữ dội, khiến không khí trong phòng trở nên ẩm ướt và ngột ngạt.
“Tôi ghét những cơn mưa thế này,” Lam nói, cô tiến đến gần cửa sổ. “Nó làm tôi nhớ đến sự bế tắc.”
Khang tắt máy. “Nếu cô cảm thấy không thoải mái, chúng ta có thể dừng lại.”
“Không,” Lam quay lại, nhìn anh. “Chúng ta tiếp tục. Nhưng hôm nay, hãy làm điều gì đó khác đi. Tôi muốn thử kỹ thuật thư giãn trên thảm yoga. Anh có thể hướng dẫn tôi bài tập duỗi cơ.”
Khang đồng ý. Bài tập duỗi cơ cần sự hướng dẫn trực tiếp và sự tiếp xúc chính xác hơn cả xoa bóp.
Lam trải thảm yoga ra sàn, ngay cạnh giường ngủ. Cô bắt đầu bài tập. Khi Lam thực hiện động tác vặn mình để duỗi cơ lưng, cô đã không đạt đến độ căng cần thiết.
“Cô Lam, cô cần vặn sâu hơn. Tôi sẽ giúp cô,” Khang nói.
Anh bước đến. Khang quỳ xuống sau lưng Lam. Anh đặt tay lên vai cô, dùng tay kia đặt nhẹ vào hông cô để tạo điểm tựa. Anh nhẹ nhàng đẩy cô vào tư thế duỗi sâu hơn.
Khoảnh khắc đó, cơ thể họ gần như dán vào nhau. Lam có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Khang phả vào cổ mình, và sức nặng dứt khoát của bàn tay anh trên hông cô. Khang cũng có thể cảm nhận được sự mềm mại và hơi ấm của Lam. Mùi hương tinh dầu hòa quyện với mùi ẩm ướt của cơn mưa, tạo nên một sự hấp dẫn nguyên thủy, khó cưỡng lại.
Cả hai đều nín thở. Sự tiếp xúc vật lý này vượt quá giới hạn trị liệu, nó mang tính chất xâm chiếm và thân mật.
“Đúng rồi, giữ nguyên tư thế này, Cô Lam,” Khang thì thầm, giọng anh khàn đặc.
Lam nhắm mắt lại. Cô không còn cảm thấy đau cơ, chỉ còn cảm giác run rẩy từ sự gần gũi này.
“Tôi… tôi cảm thấy như mình sắp tan chảy, Khang,” Lam khẽ nói.
Khang cố gắng rút tay lại, nhưng đúng lúc đó, một tiếng sấm sét dữ dội vang lên, khiến Lam giật mình và vô thức nghiêng người dựa hẳn vào Khang.
Anh không kịp phản ứng. Khang ôm lấy cô theo bản năng, đôi tay anh vòng qua eo cô, giữ chặt. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng và khao khát trong hơi thở gấp gáp của Lam.
“Cô không sao chứ?” Khang hỏi, giọng anh chỉ còn là một tiếng rít.
“Tôi sợ sấm,” Lam thú nhận, cô vùi mặt vào ngực anh.
Khang giữ cô như vậy trong vài giây. Anh biết mình phải buông ra, nhưng cơ thể anh lại phản bội lý trí. Anh đang ở trong phòng ngủ của Lam, cơn mưa che giấu mọi âm thanh bên ngoài, và anh đang ôm lấy vợ của sếp.
Anh từ từ nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn giữ cô ở một khoảng cách gần.
“Cô Lam, chúng ta phải giữ bình tĩnh,” Khang cố lấy lại giọng điệu chuyên nghiệp. “Bài tập này đã đạt hiệu quả. Cô đã duỗi cơ rất tốt.”
Lam rời khỏi anh, khuôn mặt cô đỏ bừng, không phải vì xấu hổ, mà vì cảm xúc bị kìm nén. Cô nhìn Khang, ánh mắt cô đầy mời gọi và thách thức.
“Anh đang run, Khang,” Lam nói. “Không chỉ vì cơn mưa.”
Khang cúi gằm mặt. Anh không thể phủ nhận. Anh đã vượt qua ranh giới đạo đức, nhưng không thể vượt qua ranh giới vật chất.
“Tôi sẽ kết thúc buổi trị liệu hôm nay ở đây, Cô Lam,” Khang nói, giọng anh dứt khoát. “Tôi nghĩ cô cần một chút thời gian để ổn định tâm lý.”
Anh vội vàng thu dọn thiết bị, tránh nhìn vào mắt Lam. Anh cần thoát khỏi căn phòng này ngay lập tức.
Lam không ngăn cản anh. Cô chỉ đứng đó, nhìn anh.
“Anh Khang,” Lam gọi khi anh bước ra cửa. “Anh có biết điều gì khiến tôi cảm thấy đỡ sợ hãi nhất không? Đó là khi tôi biết anh cũng sợ hãi như tôi.”
Khang không quay lại. Anh chỉ gật đầu nhẹ rồi đóng cửa lại.
Anh bước xuống cầu thang, cơn mưa vẫn trút xuống xối xả. Khang đi thẳng ra ngoài, mặc kệ mình bị ướt. Anh cần sự lạnh lẽo của cơn mưa để dập tắt ngọn lửa cảm xúc vừa nhen nhóm trong phòng. Anh biết, sự gần gũi trong cơn mưa hôm nay là một bước ngoặt nguy hiểm. Cả hai đã cảm nhận được sự hòa hợp thể xác và tinh thần, và việc lén lút của họ giờ đây không còn chỉ là nhu cầu cảm xúc, mà đã trở thành sự khao khát.
Khang lái xe đi trong màn mưa, biết rằng anh sẽ phải đối mặt với Lam một lần nữa vào tối mai, và ranh giới chuyên môn của anh gần như đã hoàn toàn tan vỡ.